lên giường với tôi thì phải cưới tôi

Phương Nga tâm sự, cô không phải nhận những lời "gạ gẫm", mời mọc vì chuyện tình cảm giữa cô và Bình An đã sớm được công khai: "Sau khi tôi trở thành á hậu, thông tin tôi hẹn hò với diễn viên Bình An đã xuất hiện trên báo chí. Sau 1 năm, tôi và anh An bắt đầu công Tôi xồng xộc chạy vào. Lão Hạc đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hại mắt long sòng sọc. Lão tru tréo, bọt mép sài ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một cái, nảy lên. Hai người đàn ông lực lượng phải ngồi đè lên người Sau giờ cơm trưa, tôi thường thăm anh và trò truyện rất lâu. Thỉnh thoảng, anh bảo tôi lên giường bệnh, nằm đối đầu với anh, nghĩa là đầu tôi phía chân anh và đầu anh phía chân tôi, nói chuyện một lúc thì tôi thiếp đi chừng 15-20 phút. Vay Tiền Online Cấp Tốc 24 24. Tên truyện Lên giường với tôi thì phải cưới giả Chó Sủa.*** Chương 18 A new Tuyến Yên vẫn cứ ngơ ngác cho đến khi bị một người vô va tình va trúng. Cô nhìn chàng trai trước mặt miểm cười giật lấy lại khay thức ăn rồi nói. - Anh đã nói vậy thì tôi không phụ lòng Nói rồi Lục Tuyến Yên đi thẳng đến quầy hàng. Ai ai cũng nhường lối đi cho Ông chủ, cho tôi phần to nhất và nhiều nhất ở trai ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của Lục Tuyến Yên đang đợi ông chủ cho thứ ăn vào khay. Khi đưa ra đề nghị này anh cứ nghĩ đến hai phương án. Một là cô ấy sẽ từ chối hai là sẽ nhận lời một cách khiêm tốn. Ai ngờ đâu... mà cũng không sao, là anh làm thì anh cũng còn một bàn trống duy nhất, cả hai cùng ngồi xuống cùng ăn và cùng phiếm chuyện. Thấy anh chàng ấy cũng theo mình ngồi xuống bàn, cũng niềm nở một chút giới thiệu qua. - Tôi là Lục Tuyến Yên. Lục Tuyến Yên nghĩ không cần phải cho người khác biết tuổi mình làm gì. Chỉ cần có cái tên là đã đủ xưng hô rồi. - Tôi là Tô Lộ Minh năm nay 32 tuổi. Rất cảm ơn cô lần nữa vì đã giúp tôi giữ số tiền này. Mà... cô không ăn hải sản sao?Tô Lộ Minh vừa nói vừa nhìn lên xuất ăn khổng lồ mà Lục Tuyến Yên đang từ từ chén lấy. Chỉ toàn thịt và rau, anh không hề thấy mỗi một khúc cá, con tôm hay miếng mực nào. Trong khi nó được nhiều người khác tranh giành nhau từng miếng. - Tôi bị dị ứng với hải sản. Chỉ cần ăn một chút vào cũng đủ phải túc trực tại nhà ba ngày liền. Tô Lộ Minh liền làm ra vẻ ngạc nhiên bất ngờ có hơi lố lăng. - Kinh khủng tới vậy sao?- Lục Tuyến Yên ngẫm nghĩ gật Quả thật nó rất kinh Cô không để tâm mấy đến tâm thái của chàng trai Mà anh ra ngoài với số tiền mặt như thế trên người rất nguy hiểm. Sao không mang vào ngân hàng đi. Như thế sẽ an toàn hơn. Cho dù ngân hàng có bị cướp sạch tiền thì nhà nước cũng có nghĩa vụ phải trả cho anh mà. Tô Lộ Minh mím môi nín cười. Lục Tuyến Yên thật vui tính, chỉ vừa gặp nhau lần đầu đã có thể niềm nở như Vì tôi cần giao số tiền này cho một người. Và họ cần tiền mặt. Lục Tuyến Yên rất muốn nói tiếp nhưng lại thôi. Cô gật gù thuận theo ý kiến của Tô Lộ Minh. - Tôi gọi cô là Tuyến Yên Lục Tuyến Yên liền gật Vừa nãy tại sao cô lại dùng chân đá hắn, mà không phải là nói to cho mọi người biết. Xung quanh nhiều người như thế hắn sẽ bỏ chạy ngay mà. Nghe thế cô liền lập tức trả Gãy tay rồi hắn sẽ không thể trộm lấy đồ người khác. - Gãy?!- Ít nhất hắn cũng không thể tháo bột khi chưa đầy năm Năm??Thường thường một người dù có gãy tay hay gãy chân đều sau ba tháng là lành hẳn. Năm tháng thì chủ đối với những người nặng hơn là gãy luôn xương Tôi chỉ định đá hắn gãy một bên tay thôi. Ai ngờ tay kia của hắn cũng...- Lục Tuyến Yên thở Là tôi không cố ý. Bỗng nhiên đồng hồ của Lục Tuyến Yên vang lên. Từ nãy đến giờ không chú ý, thực ra Lục Tuyến Yên đã ăn hết phần ăn của mình. Trong khi Tô Lộ Minh chỉ vừa ăn mới được một nửa. - Đến giờ tôi phải về công ty rồi. Tạm biệt anh nhé. - Được. Tô Lộ Minh ánh mắt thâm sâu nhìn bóng dáng Lục Tuyến Yên rời đi. Mãi cho đến khi cô khuất dáng ở tuyến đường cho người đi bộ. Anh miểm cười Ông chủ, tính tiền. ...Về đến công ty và để lên tầng trên cũng phải qua sảnh chính. Bỗng nhiên có sự việc gì đó nhốn nhào xảy ra kéo theo rất nhiều nhân viên "nhiều chuyện". Lục Tuyến Yên không muốn quan tâm nhưng...- Nhanh lên, hai chị em họ sắp choảng nhau luôn rổi. Khi nghe đến ba chữ "hai chị em" trong đầu Lục Tuyến Yên liền nghĩ đến Liễu Hê và Liễu Nạch. Vốn không muốn nhiều chuyện nhưng vẫn lao vào xem sao. Lâu lâu bà tám một chút chắc sẽ không bị quật. Bên trong đại sảnh của nhà ăn, Liễu Hê và Liễu Nạch cùng nhau đứng đó ánh mắt hung tợn nhìn nhau như muốn phóng ra tia lửa. Trong đầu mọi người cứ tự hỏi Liễu Nạch rốt cuộc lại phạm phải sai lầm gì. Vì từ trước đến giờ cô ta chỉ là một kẻ chuyên gây loạn ở nơi này mà thôi. Hầu hết nhân viên ở đây đều một lòng thông cảm cho Liễu Hê vì Liễu Nạch là em gái cô ấy. Một tay muốn đuổi em gái mình ra khỏi công ty trước định kiến của gia đình không phải là chuyện hay ho cho lắm. - Tôi không còn chỗ trống nhịn nữa đâu Liễu Nạch. Đừng khiến tôi phải một tay gạch thẳng cô ra khỏi cái công ty này. - Cô thử xem, đừng khiến tôi phải dùng biện pháp mạnh đồ lập dị. Lập dị đối với một người phụ nữ, phát ngôn của cô ta khiến Lục Tuyến Yên đã từ không tụt xuống con số âm. Không thể nào sinh thiện cảm nổi mà. Liễu Hê bỏ ngoài tai hai từ "lập dị" đó, như là đã quen rồi vậy. - Tháng này cô không mang giày công ty đến 23 lần, không trang phục đầy đủ 17 lần, trang điểm quá đậm. Và nặng nhất cô lại khiến Tiffany phải nhập viện. Còn gì để chối cãi nữa không? Chỉ cần một mình nó tôi đã đủ trình để đá cô ra khỏi nơi này Liễu Hê vẫn rất bình tĩnh Tôi thích đấy, cô điều tra để làm gì? Chuyện tôi làm với Tiffany là do cô ta ngu ngốc mới bị ngộ độc thực phẫm. Là một đầu bếp như cô ta mà lại dễ dàng... Liễu Hê!!Chưa nói hết câu, bàn tay Liễu Hê bỗng nhiên nâng lên một đường thẳng gián xuống. Liễu Nạch sợ hãi hét lớn nhắm mắt nghiêng đầu. Nhưng mãi đến ba giây sau cô vẫn không có chuyện gì xảy ra cả. Lục Tuyến Yên bước đến nhẹ nhàng đón lấy bàn tay đang nổi gân xanh của Liễu Hê. Cô nhìn Liễu Nạch đang mang vẻ mặt sợ hãi kia thì hả dạ Bàn tay của cô không nên chạm vào thứ dơ bẩn Hê ngạc nhiên nhìn Lục Tuyến Yên hạ tay xuống. Mọi thứ trong đầu cô nãy giờ đã bay đi đâu mất bây giờ chỉ còn hình ảnh nụ cười thiên thần đang hé kia. Cộng thêm hành động bắt lấy tay cô ôm vào lòng, khiến Lục Tuyến Yên càng giống hơn với một người mẹ quả cảm. Liễu Nạch cũng ngạc nhiên không kém khi Lục Tuyến Yên bỗng nhiên xuất hiện và đỡ lấy cánh tay kia. Nếu không không biết khi vướng phải bàn tay đó khuôn mặt sẽ sưng vù đến cỡ nào. Liễu Nạch cứ tưởng Lục Tuyến Yên có ý tốt nên định hiền lành mà cảm ơn. Ai ngờ sau khi nghe phát ngôn từ ai đó, máu nóng không hiểu từ đâu sộc lên não. Liễu Nạch một tay nắm lấy bả vai Lục Tuyến Yên xoay lại để mặt cô hướng về mình. Bàn tay giờ đã thủ thế. - Cô biết mình đang nói ai không?!Bật!!Lần này Lục Tuyến Yên không đoán trước hành động này, cái này chỉ là theo bản năng mà thôi. Cô dùng tay đánh bật cánh tay đang muốn tát mình sang một bên, không biết dùng lực nhiều đến cỡ nào mà khiến Liễu Nạch ôm tay ngả sang một bên. Chỉ là một cái đánh tay mà khiến một người bình thường "văng" xa như thế, hầu như tất cả mọi người đều khâm phục nhìn Lục Tuyến Yên. Cô lại tức giận đến đỏ mặt, tại sao cứ thích biến cô thành trung tâm chú ý thế này. - Cô không biết sự ảnh hưởng của mình đến người khác nhiều như thế nào sao?Đây cũng chỉ như là một câu hỏi tu từ mà Lục Tuyến Yên đặt ra, cô không cần câu trả lời từ đối phương mà chỉ cần họ dảnh tai lên mà nghe được rồi. Liễu Hê thì đã cảm thấy hả hê quá đủ liền cầm tay Lục Tuyến Yên âu yếm rời đi. Cái nắm tay này không hề bình thường. Lục Tuyến Yên cảm thấy nó rất ấm áp dịu dàng, hai bàn tay áp mặt vào nhau một cách tự nhiên hòa hợp, cô lại cảm thấy, là hai người phụ nữ với nhau nhưng Lục Tuyến Yên thật sự thấy hai người rất giống tình nhân. Lục Tuyến Yên vô thức đỏ mặt, cô cảm thấy bàn tay Liễu Hê lớn lắm, như của đàn ông vậy....Tối hôm nay Lục Tuyến Yên lại được Liễu Hê đưa về nhà. Hỏi hang mới biết hiện tại Mặc Băng Tước đang ở nước ngoài nên cô phải đảm nhiệm tất cả khi hắn không có ở đây. Cô cũng có chút vui mừng. Thời gian sẽ làm cơn ngại ngùng của cô vơi đi không ít. Không những được Liễu Hê đưa về nhà mà cô ấy còn đưa cô lên tận phòng còn đợi Lục Tuyến Yên bước vào trong nữa mới yên tâm. Khi vừa mở cửa ra, quả nhiên người đón cô về vẫn là MaoMao yêu dấu. Trông thấy chủ mình về MaoMao liền chạy nhanh đến cọ sát mình vào người Lục Tuyến Yên. Cô miểm cười nhìn nó, định gọi tên như lời chào hỏi khi về nhà thì đã nghe thấy tiếng háo hức của Liễu Hê vọng đến. - Bé mèo đáng yêu quá. Cô nuôi sao Tuyến Yên? Lại đây! Lại đây ta nựng cái nào bé Hê vui vẻ ngồi xổm xuống gọi MaoMao giơ hai tay ra trước mong nó sẽ lao đến. Lục Tuyến Yên vui vẻ gọi tên MaoMao. Cô bé nghe thấy tên mình liền ngẩng đầu âu yếm nhìn cô tiếp tục cọ mình vào chân chủ. Lục Tuyến Yên cũng ngồi xuống vuốt ve cằm dưới của nó, và nó vui vẻ nhắm mắt hưởng thụ. Liễu Hê thấy thế liền thích thú vui vẻ đưa tay đến định chạm vào người nó thì bỗng nhiên MaoMao nổi khùng lên quay sang cắn vào tay cô. May mắn Liễu Hê lạnh lợi nếu không sẽ phải ôm tay đau mà lái xe đi về. Liễu Hê ấm ức nhăn mặt nhìn sang Lục Tuyến Yên. Hai mắt ngấn lệ như muốn khóc. - Tại sao lại như vậy...??Câu hỏi khiến Lục Tuyến Yên cực kì bối rối. Cô cũng không biết tại sao MaoMao lại có thái độ đó, nhìn nó có vẻ bất cần và hơi chảnh chóa khi nhìn sang Liễu Hê. Một vài lần cô có giục nó sang chào Liễu Hê một cái nhưng không là không. MaoMao sang chảnh hất mặt dảnh đuôi đi vào trong nhà. •-•Liễu Hê có lẽ đã bị một cú sốc cực sốc về tinh thần. Cô vẫn cứ khư khư nhìn MaoMao đang vẩy đuôi đi vào trong. Lòng tự nhủ sẽ không bỏ cuộc. - Bây giờ cũng chưa trễ lắm. Hay vào tôi pha cho cô một ít cafe nhé. Liễu Hê liền gật đầu đồng ý ngay. Cô nhất quyết, nhất quyết phải chạm vào MaoMao cho bắng được. Lục Tuyến Yên không nhìn ra ý định của Liễu Hê. Nhưng chuyện này cũng rất bình thường. Ngồi trên sofa chính của căn phòng, Liễu Hê ngồi thật ngay ngắn và tự nhiên. Liếc mắt sang cái ghế đơn bên cạnh cách đó khoảng 1m, MaoMao đang nằm ngủ ngon lành. Liễu Hê bắt đầu di chuyển một cách nhẹ nhàng nhất. Cô nhấc chân mình đặt lên tấm thảm từng nhịp từng nhịp thật chậm rãi và êm tai tiến đến. 3...2..1...Chụp!! Vồ!!Miaooooo!!!!!!Nghe tiếng gàp thét thảm thiết của MaoMao, đôi tay đang pha cafe cho Liễu Hê bỗng nhiên co giật mạnh làm vãi ra bên ngoài một chút. Lục Tuyến Yên bỏ đó tháo tạp dề chạy ra. Đập vào mắt là Liễu Hê đầu tóc rối bù đang ôm mặt mà ấm ức. - Tại sao lại như vậy...?!- Liễu Hê cô không sao chứ?!Khà!!!!MaoMao khẹt hơi một phát rồi chạy đi lên phía trên vị trí nào đó cao cao mà nằm ngủ. Liễu Hê mím môi nhìn nó. - Tại sao vậy?!Bỗng nhiên Lục Tuyến Yên lại bật cười. Từ lúc gặp MaoMao cho đến giờ, trong miệng Liễu Hê chỉ thốt ra hai chữ "tại sao". - Chắc hôm nay MaoMao không khỏe cũng nên. Liễu Hê à cô thông cảm cho con bé Ừm!!Liễu Hê lại ấm ức gật đầu. Cô đón lấy tách cafe nóng hổi trên tay Lục Tuyến Yên từ từ thưởng thức. Hương vị đậm đà bay xộc vào mũi thơm lựng, Liễu Hê rõ ràng ngửi được cả mùi của hạt cafe nguyên chất và mùi của một chút sữa đặc tươi. Húp ngay một miếng, chiếc lưỡi bắt đầu cảm nhận vị đắng đắng ngọt của cafe và sữa. Liễu Hê nhắm mắt hưởng thụ, sao lại có người chế cafe ngon đến thế. - Ngon quá!Được khen Lục Tuyến Yên cũng chỉ biết miểm cười. - Đây là công thức mà mẹ đã truyền lại cho tôi. Cafe hạt nguyên chất được tôi đích thân mua từ Việt Nam về đấy. Ngoài ra quốc gia khác không có loại nào như thế này đâu. - Cô cũng thật là am hiểu về cafe ha!!- Tôi chỉ có hứng thứ với nguyên liệu từ Việt Nam. Thật sự cảm thấy nó có gì đó rất đặc biệt trong chất lượng cả từ trong ra ngoài. Hay lúc nào đó tôi và cô rãnh rỗi ta có thể qua đó một chuyến. - Ý kiến không tồi. Khi có thời gian rãnh nhất định tôi sẽ đi cùng cô. Trễ lắm Liễu Hê mới đi về. Lục Tuyến Yên lại không ngờ cô ấy lại rất có hứng với cái cách pha chế cafe này. Và còn bảo cô hãy nói cho mình biết với. Làm bây giờ hai mắt muốn cụp xuống ngay lập tức luôn rồi. Tiễn Liễu Hê ra cửa thì cô ấy bảo hãy vào trong đi. Nhưng mà Lục Tuyến Yên vẫn lì lợm nhìn theo hình bóng Liễu Hê cho đến khi lên xe rồi lái đi mất. Cuộc sống con người đúng là không thể đoán trước được chuyện gì cả. Người dưng bỗng hóa thành bạn khi một trong cả hai vô tình phá vỡ hức tường vô hình mà giữa ai cũng có. Để rồi thân thiện cười nói với nhau như thế. Lục Tuyến Yên vẫn cứ lì lợm suy nghĩ, có lẽ hai người đã gặp nhau ở đâu đó rồi chăng?- Tuyến Yên!!Thính giác của Lục Tuyến Yên rất nhạy. Âm thanh gọi tên cô phát ra chắc chắn đã gặp qua một lần. Cô quay lại nhìn xem đối phương là ai thì thấy đó là anh chàng Tô Lộ Minh mà mình đã gặp lúc Tô... Tô Lộ Minh. Đúng chứ?!- Thật may mắn vì cô còn nhớ đến tôi. Cô ở căn chung cư này sao? Ngay bên cạnh tôi?Lục Tuyến Yên lóng này mới để ý, bên cạnh là một phòng trống nghe nói có người chuyển đến hôm nay. Không ngờ người đo lại là Tô Lộ Minh, chàng trai mà miệng cứ phát ra hai chữ cảm ơn khi gặp cô. - Vậy anh chính là người đàn ông chuyển đến căn hộ này đó sao?- Đúng rồi. Không ngờ lại gặp cô ở đây. Vậy là chúng ta có duyên rồi. - Chắc là như vậy rồi. - À!! Tôi không rõ lắm về cấu trúc của căn hộ. Cô có thể giúp tôi giới thiệu một chút không?Lục Tuyến Yên nhìn khuôn mặt thân thiện của anh ta sự cảnh giác liền hạ xuống con số không. Có lẽ cũng không nên đa nghi quá. Huống chi cô lại là ân nhân của anh ta. Chắc là sẽ không có ý xấu gì. - Được!! Tôi giúp anh mang đồ vào. Lục Tuyến Yên nở một nụ cười nhìn anh. Má lúm đồng tiền bỗng nhiên xuất hiện cùng với độ cong của đôi môi. Tô Lộ Minh vốn dĩ không muốn để ý nhưng đã bị hớp hồn từ lúc nào nhận chẳng ra. Hai má anh bỗng nhiên nóng bừng quay mặt sang hướng À, cảm ơn cô nhiều Tuyến Yên đón lấy túi đồ nhỏ trên tay Tô Lộ Minh mang vào trong. Còn anh thì nhanh chóng xuống dưới lấy thêm đồ đạc mang vào. Liễu Hê nghe tiếng bước chân đang đến nơi này liền tháo giày cao gót chân trần chạy đi. ...- A!!!Tô Lộ Minh trên tay đang mang một cái thùng to tổ tướng. Vì nó khuất tầm nhìn khiến anh không nhìn thấy những vật cản phía trước như mình đoán. Chân vô dụng động phải chân bàn nghe một cái cốp. Một chân đứng trụ không vững Tô Lộ Minh nghiêng người sắp ngã liền được Lục Tuyến Yên rất nhanh lao đến đỡ lấy lại. - Cẩn thận chứ!!- Chân tôi đau Lộ Minh đau đớn ôm lấy cái chân đang dần sưng lên của mình thuận đường ngồi xuống ghế sofa. Anh vén quần lên, nó đã sớm bầm tím. - Tôi bất cẩn quá!!- Anh không sao chứ?! Hay để tôi mang những thứ này vào. Anh cần đặt nó ở đâu?- Phiền cô quá!! Tôi muốn mang nó vào phòng tắm. Lục Tuyến Yên gật gù ngồi xổm xuống nhìn qua vết thương của Tô Lộ Minh. Cô nhẹ nhàng đưa tay chạm vài khiến anh đau mà giật mình một cái. - Tôi xin lỗi. Nói rồi Lục Tuyến Yên quay phắt ra sau ôm lấy chiếc thùng đi thẳng vào phòng tắm. Bên trong cũng chẳng có gì nổi bật. Chỉ là một túi một giặt, dầu gội, sữa tắm, khăn bông cùng với bót đánh răng, dao cạo râu... Ngoài ra, cô còn thấy một hộp Durex đặt bên trong. Lục Tuyến Yên tò mò cầm nó lên, đúng như cô đoán, cái thứ này chỉ có đàn ông mới biết dùng. Sự tò mò cũng chỉ dừng lại ở đó, bây giờ cô sẽ đến siêu thị mua một ít bông băng. Chân của Tô Lộ Minh chỉ là bầm tím, nhưng nó khiến con người đau hơn khi bị phải một vết cắt nhỏ. Bên ngoài, thật ra chân của Tô Lộ Minh không đau lắm như những gì anh biểu lộ bên ngoài. Đứng ở góc khuất, anh nhìn tấm lưng mảnh khảnh đó đang di chuyển để đặt từng thứ vào đúng nơi ngay ngắn. Tô Lộ Mình nhếch môi cười gian xảo muốn bật thành tiếng khi trông thấy Lục Tuyến Yên cầm Durex lên mà ngắm nghía. Ra bên ngoài thì trông thấy Tô Lộ Minh vẫn ngồi đó. Trời bây giờ cũng đã tối quá, xe buýt cũng ít người qua lại nên Lục Tuyến Yên đành phải về căn hộ của mình lấy số ít bông băng còn lại sang. - Để máu bầm trong người rất nguy hiểm. Anh đặt chân lên sofa để tôi cho nó ra ngoài nhé. Lúc Lục Tuyến Yên ra về mà không nói một tiếng Tô Lộ Minh nghĩ cô đi luôn rồi nhưng ai ngờ chưa đầy một phút sau đã quay lại với những thứ màu trắng trên người. Lục Tuyến Yên ân cần nói với anh nhẹ nhàng đặt chân Tô Lộ Minh duỗi dài trên sofa. Cô lấy một con dao nhỏ cùng ít bông gòn để cầm máu. - Sẽ đau nhé. - Trái tim tôi bị chi phối bởi lòng tốt của cô rồi. Tô Lộ Minh say đắng nhìn Lục Tuyến Yên đang cắm cúi sơ cứu vết thương tự vạch cho mình. Bỗng nhiên một con gió bên ngoài thổi vào cửa sổ, mùi hương đặt biệt trên cơ thể Lục Tuyến Yên phưởng phất trước mặt Tô Lộ Minh. Anh ngần người thưởng thức, đây không giống như là nước hoa. Không biết, Tô Lộ Minh cảm thấy mình nghiện nó mất rồi. *** Chương 19 Tổng giám đốc!? Anh muốn mọi người biết mình là ai sao? Tên truyện Lên giường với tôi thì phải cưới giả Chó Sủa.*** Chương 22 Ám đêm, Lục Tuyến Yên vẫn đang đánh giấc bên cạnh chú mèo MaoMao của mình. Không biết cảm giác từ đâu ra, cứ cảm thấy bản thân mình đang bị ai dó theo dõi. Mở mắt trằn trọc trên giường suốt một phút, Lục Tuyến Yên làm ra vẻ mặt ngáy ngủ ngồi dậy vớ lấy điện thoại xem giờ. MaoMao bên cạnh cũng như vậy ngọ có nghe thấy âm thanh nhưng lại chẳng có động tĩnh gì thêm. Sức gió nó tạo ra cũng không giống như lực gió của đạn. Lục Tuyến Yên vẫn cứ vờ như không rời giường nhìn ra cửa sổ. Cô muốn hắn nghĩ rằng mình chỉ là tự nhiên muốn đóng xạ thủ đằng xa thấy rèm cửa đã khép cũng nhanh chóng hạ súng xuống rời khỏi sân thượng. Hắn nhấn một tay lên thiết bị trên tay và nói. - Thất bại. - Mang đầu về đây. Hắn vâng rồi tắt máy, khuôn mặt vẫn dửng dưng như chưa có chuyện gì. Cũng giống là đã quen từ rất lâu vậy. Trực giác của Lục Tuyến Yên rất nhạy bén, phút chốc đã không cảm nhận thấy ám khí xung quanh mình nữa. Cô đi lại bức tường và vớ lấy một cái khăn lớn chà sát vào nó. Trên tường là một cây kim găm, vô tình Lục Tuyến Yên bị nó đâm trúng và chảy máu. Vội rút nó ra khỏi đó, cô lấy áo khoác đi nhanh đến bệnh viện. ...- Lục Tuyến Yên đâu rồi?- Cô ấy hôm nay xin đến Liễu Hê lúi húi sắp xếp lại bàn làm việc cho mình Mặc Băng Tước không kìm được mà hỏi. Hắn đã cho người năm lần bảy lượt truy tìm tung tích và theo dõi cô rất nhiều nhưng đều vô dụng. Lúc đầu bắt bóng rất tốt nhưng về sau dường như chưa đầy ba giờ đồng hồ liền mất dấu khi cô lẩn mình vào dòng người. Hắn ngổi xuống ghế mở máy tính lên. Trên nền máy tính cũng chả có ứng dụng gì nhiều hầu như tất cả đều đang ở trạng thái ẩn. Và cái hình nền của hắn là một bức ảnh quá sức lỗi thời, một đứa con gái mập mạp mũm mỉm xấu xí. Ngắm bức ảnh chưa đầy một phút, hắn ấn vào màn hình xem lịch trình của mình. Sắp tới có một cuộc gặp với công ty đối tác, và hắn không thể thiếu một thư kí bên cạnh. Không phải sợ là sẽ không có ai giúp những gì lặt vặt mà chính là có thư kí để ra mắt cho người ta mà thôi. Hắn cũng không hiểu tại sao đến giờ này Giang Vệ vẫn chưa về. Mà cũng không thể làm phiền anh ta, dù sao người ta cũng đang đi chơi với gia chợt cánh cửa mở ra, Lục Tuyên Yên bước vào. Trông thấy hắn ở bàn làm việc liền giật mình, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Lục Tuyến Yên đi đến nơi làm việc giành cho mình ngồi xuống, hóng một ít không khí trong lành bên ngoài cửa sổ rồi bắt tay vào việc của mình. Khi sự chú ý khác xuất hiện, Mặc Băng Tước nhanh chóng gấp máy tính lại nhìn theo bóng dáng Lục Tuyến Yên. Hắn biết cô muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ là vài chữ "Buổi sáng vui vẻ Tổng giám đốc" rồi lại thôi. ...Từ xa xa đâu đó ở một tòa nhà cao tầng đang ngừng thi hành. Lại anh chàng bắn tỉa đó, đang sắp xếp tất cả dụng cụ lên lan can rồi bắt đầu nằm xuống và ngắm. Thật trung hợp và may mắn, Lục Tuyến Yên ngồi ngay vị trí cửa sổ. Hắn cười nhếch miệng, lần này đảm bảo không trật nữa. Và hắn như vậy cũng bị Lục Tuyến Yên tình cờ cảm nhận thấy. Luồng điện của hắn rất cao, phóng hẳn đến nơi này. Lơ đi nhìn vào màn hình máy tính và muốn tránh khỏi nó, nhưng nhìn sang bên kia, vị trí bàn làm việc của Mặc Băng Tước vừa vặn với đường đi của viên đạn. À không, đó là kim châm, và còn có độc. Cô khổng biết ai lại có ý định sát hại mình như thế. Nhưng chuyện để cho người khác liên lụy là một chuyện tất nhiên không được xảy ra. Lục Tuyến Yên biết, hắn sắp sửa bắn rồi. Cô nhanh chóng đánh máy như một con robot in ra giấy một bản thảo nhỏ không nhanh không chậm tiến đến chỗ Tổng giám đốc, trong ngày anh đi nước ngoài có một số nhà thầu muốn hợp tác với công ta chúng ta. Họ muốn đặt đồng hồ nhãn hiệu BT vào một số thứ như đồ chơi, trang sức. Và bản hợp đồng mà tôi sắp đưa đây là từ tập đoàn Mã Tư, là một công ty sản xuất...- Đưa đây. Công nhận Lục Tuyến Yên rất cảm thấy không hài lòng khi có ai đó chen vào lời nói của mình. Nhưng dù sao, cũng không muốn hắn bị liên lụy bởi mình cho nên sẽ cắn răng cho qua, cho Tuyến Yên đứng đó im lặng nhìn hắn soạn giấy tờ. Cô đã rất cố gắng để bản thân mình cánh ra hắn, nhưng rồi giật mình khi nhận thấy tia laze đỏ máu đang hướng về phía này. Không cần suy nghĩ, Lục Tuyến Yên bước lên một bước vô tình vấp thải tấm thảm kê chiếc bàn đắt tiền của hắn ngã nhào về trước. Mặc Băng Tước vốn dĩ đã cảm thấy rất rõ mùi hương đặt biệt trên cơ thể Lục Tuyến Yên truyền tới. Rồi bỗng nhiên nó gần hơn, gần hơn nữa khiến hắn phải ngước mắt lên thì giật mình khi trông thấy cô đang ngã về phía mình. Hắn không ngần ngại văng sấp tài liệu đó qua một bên rồi đón lấy cô. Nhưng không ngờ, cái ghế thượng hạng hắn mới đặt mua hôm qua bên Mĩ liền bị gãy chốt vì sức nặng của hai người. Cơ thể Lục Tuyến Yên đè lên Mặc Băng Tước, hương thơm đặt biệt ấy đã rõ càng rõ châm lúc ấy vừa vặn bắn sang, lại thêm một lần hụt nữa trong khắc chót, hôm nay hắn sẽ phải thật sự bay đầu. Tên bắn tỉa sắp xếp lại đồ nghề của mình. Lang bạc trên giang hồ bao nhiêu năm, cuối cùng phải chấp nhận thất bại đến hai lần chỉ vì một đôi cẩu nam nữ. Vậy thì sống làm gì nữa?Mọi thứ đã đúng như dự tính, Lục Tuyến Yên vội lăn khỏi người Mặc Băng Tước. Hắn cũng thuận thế mà ngồi dậy. - Tổng giám đốc anh không sao chứ? Tôi không cố ý, xin lỗi anh. - Không sao. Rồi Mặc Băng Tước bỗng nhiên đứng dậy vớ lấy điện thoại đặt lên tai trong khi chẳng nghe thấy tiếng chuông reo nào cả. Mà cũng có thể là do hắn để chế độ im lặng, rồi Lục Tuyến Yên cũng nhanh chóng bỏ qua. - Được rồi. Chuẩn bị xe. Nói rồi hắn liền đi khỏi. Lục Tuyến Yên nhân cơ hội rút cái khăn tay trong túi mình cầm một đầu kim rút ra khỏi bức tường. Nó đã đi xuyên qua lưng cô rồi nhiễm máu, chất độc này rất đặc biệt. Không biết đã chế tạo ra nó, chỉ thấy nó thật sự khiến cho cô phải suy nhược tinh thần. Bây giờ đã đến giờ ăn sáng, cô còn phải mau đến bệnh viện. Chất độc hôm qua cô vô tình nhiễm phải đã gần loại bỏ đi hết bây giờ lại thêm, và nó còn đâm xuyên một đường dài qua da thịt nữa. Ôi bỗng nhiên thấy thương bác sĩ, phải chữa trị cho con nhỏ dở hơi này như cô. Lục Tuyến Yên quay sang cửa ra vào vừa gói cây kim lại cho vào túi, vô tình nhìn thấy hắn đang đứng cao sừng sững ở cửa liền giật mình. - Sao... Sao anh lại ở đây?- Cô tưởng tôi là thằng tên ngốc sao?Lục Tuyến Yên đứng đó không nhúc nhích, bây giờ đã gần đến giờ hẹn với bác sĩ, anh ta đã gạt đi hết tất cả những ca bệnh không nguy hiểm để được khám cho cô. Và Lục Tuyến Yên cũng rất nôn nao để nhận kết quả xét nghiệm từ anh ta, về cái thứ chất lỏng kì lạ có thể gây biến chuyển trạng thái cơ thể cô như thế này. - Tôi... tôi đi ăn sáng. Dứt lời Lục Tuyến Yên đi nhanh qua hắn. Mặc Băng Tước nhanh tay hơn vòng tay qua eo cô móc vào túi rút tấm khăn có chứa cây kim nhỏ đó. - Anh... anh làm gì vậy?Phản ứng Lục Tuyến Yên rất nhanh quay lại chụp lấy thứ vừa bị lấy đi. Nhưng, chiều cao của hắn và cô quá khác biệt. Chỉ cần hắn giơ lên cao, dù có thêm mười phân của giày cao gót cũng không tới được. Cảm thấy bản thân mình đã quá gần gũi với hắn, Lục Tuyến Yên một bước lùi ra sau mỉa mai Anh là tổng giám đốc của Băng thị, tại sao phải đi móc túi người khác? Anh thiếu tiền đến vậy sao?Hắn nhíu mày nhìn cô. - Tiền? Cô...- Thế thì trả tiền cho tôi. Trong tấm khăn đó lại tiếp tục không nói gì cười gian tà văng nó lên tận cái mái bắt ngang trên cánh cửa. Lục Tuyến Yên há to Anh làm gì vậy?- Lấy đi. Thật hết nói nổi với hắn. Cô tìm kiếm xung quanh thì thấy cái thang đang dựng bậy ở đó. Nó là thang sắt nhưng với sức lực của Lục Tuyến Yên thì mọi thứ lại chẳng là vấn đề. Cô bắt nó lên vừa vặn chạm đến cái mái kia tháo giày ra bỏ một bên, khiến cho bản thân càng trở nên nhỏ bé. Lục Tuyến Yên không để tâm đến sự lắc lư của chiếc thang, chỉ cần biết là cần lấy nó ngay bây giờ. Chiếc thang càng lung lay bao nhiêu là nó càng trượt xuống, chỉ còn thiếu không bao nhiêu nữa là sẽ ngã xuống ngay. Mặc Băng Tước thấy thế liền nhíu mày khó chịu, là do hắn không nhìn thấu được con người cô hay là do cái sự liều mạng đó? Lục Tuyến Yên leo đến nơi tận cùng liền giơ tay vớ lấy nó nhưng khi vừa vớ tay gần đến thì chiếc thang nghe cụp một tiếng, nó ào ra sau rồi ập xuống nền đất. Đến lúc này Lục Tuyến Yên mới nhận ra rồi sợ hãi tròn mắt nhưng không thể làm gì đành để cho bản thân rơi tự do xuống. Mặc Băng Tước ngắm đủ góc độ một chân bước đến ôm lấy eo Lục Tuyến Yên vào lòng. Lưng hắn theo lực mà ngã ra sau chạm vào cái bình hoa gần đó. Nó ngã xuống vỡ một cái choang to tiếng, và thêm cả chiếc thang, nó ầm một cái lên sàn nhà nghe vang vọng hơn nữa. Khả Sanh đang ở đằng xa nghe thế liền khẩn trương chạy đến. Mặc Băng Tước vẫn còn tỉnh táo cởi áo khoác của mình choàng lên người Lục Tuyến Yên. Hắn không muốn ai thấy máu của Lục Tuyến Yên, và trên lưng cô đang rỉ ra một khi ngã vào lòng hắn, Lục Tuyến Yên cảm thấy rất choáng. Đầu óc cô bắt đầu quay mòng mòng vì đến thời gian thuốc hết tác Thuốc...Lục Tuyến Yên lí rí trong miệng rời khỏi Mặc Băng Tước. Cô cũng không nhận ra hắn khoác áo lên mình, chỉ một cách vô thức vào trong đến nơi túi xách lục lọi tìm thuốc mà bác sĩ đã đưa phòng hờ trường hợp không đến được. Bây giờ cô chỉ cảm thấy, bản thân đã yếu đuối quá nhiều trước mặt hắn, ngất đi trong lòng hắn không biết bao nhiêu lần. Nếu có thể, chuyện này sẽ chẳng bao giờ xảy ra nữa. Thuốc ngấm nhanh vào cơ thể khiến Lục Tuyến Yên tỉnh táo hơn. Lúc này mới nhận ra trên người mình là áo khoác của hắn. Lục Tuyến Yên vội cởi ra ngay thì thấy máu liền choàng vào lại. Cây kim vẫn chưa được Chuyện gì xảy ra vậy?Khả Sanh lo lắng hỏi. Vừa nãy lưng hắn chạm mạnh vào cái bình hoa kia, nó vốn dĩ được xây cứng lên cây trụ nhỏ mà còn bị vỡ ra, cho nên lưng hắn đã chịu một lực rất Chắc là xương nói rồi đi vào trong thì gặp Lục Tuyến Yên đang bước ra tay chống nạnh hất cằm Trả cho tôi. Tiền của Tôi có thể đưa cô gấp mấy lần số tiền đó. - Tiền của tôi có mùi hương của tôi. Còn anh? - Mùi hương cơ thể tôi cũng đâu tệ. Nó rất cuốn hút cô mỗi lần... Lục Tuyến Yên nhanh chóng bước đến chụp miệng hắn lại. Mặc dù cô lùn hơn hắn hai mươi xăng nhưng cũng không đến nỗi không vớ đến. Mặc Băng Tước lại nhếch miệng hất tay Lục Tuyến Yên ra gian manh Hành động này là có ý gì?Bỗng chốc mặt Lục Tuyến Yên đỏ bừng. Cô rời tay mình khỏi hắn lùi sâu một bước. - Hết giờ cho cô. Chút nữa đi gặp đối tác với tôi. Lục Tuyến Yên cúi gầm mặt xuống, trong túi chỉ còn một viên thuốc, một lần chỉ có tác dụng trong sáu giờ. Bây giờ đi gặp đối tác tại công ty người khác, sẽ không tránh khỏi việc tư vấn và đứng quá lâu. - Nhưng tôi chưa ăn. Nếu đi cùng anh... không phải sẽ rất mất mặt sao?- Tôi đưa cô đi ăn. Nói rồi hắn bước vào cất máy tính vào trong hộc bàn khóa lại nói với Khả Ghế gãy rồi. Nói thật là mỗi lần Mặc Băng Tước nói ra câu gì chỉ cần có mặt ở đấy là sẽ chú ý ngay. Ngữ điệu của hắn đối với mỗi người mỗi khác, nhưng đối với Liễu Hê, Khả Sanh và Lục Tuyến Yên thì rất giống nhau. Cô không hiểu sao mình lại ngang hàng với hai người kia. Nhưng cũng có thể, đối với từng tầng khác nhau thì sao?Khả Sanh nhìn hiện trường một chút rồi đi ngay. Thấy vậy Lục Tuyến Yên liền cởi áo của hắn ra khoác lên Anh làm thế để làm gì? Thích tôi giặt đồ cho lắm sao? Tôi nói trước là tôi giặt tay, không phải máy đâu. - Tôi không thể để người khác nhìn vào rồi nói là tổng giám đốc ức hiếp nhân viên mình được. Mặc nó đi, không cần phải trả lại. - Ngày mai tôi sẽ mang đến trả cho anh. Lục Tuyến Yên này không muốn nhận đồ chùa của người khác. Mặc Băng Tước méo mặt nhìn cô, đâu phải hắn là kẻ hay bố thí? Chỉ là muốn cô hiểu ý mà giữ lấy cái áo để rồi che đi vết thương đang chảy máu thôi mà. - Nhưng... không nhẽ là mặc như thế này gặp đối tác của công ty sao?- Cứ để yên như vậy. Liễu Hê chuẩn bị xe rồi. Đi. Ra khỏi phòng làm việc Lục Tuyến Yên lại một lần nữa nhìn lên cái mái. Bây giờ rất bất khả quan để lấy nó. Nếu để đó quá lâu chất độc sẽ khô đi, như thế sẽ gây khó khăn cho ban xét nghiệm. Hiện vẫn chưa xác định được thành phần của nó có gì, cho nên cũng không biết có nên làm nó lỏng đi bằng cách nào. Lúc gần lên xe, Lục Tuyến Yên bỗng có điện thoại. Và là của anh chàng bác sĩ trẻ tuổi Tôi đi nghe điện Tôi nghe. - Cô Lục, mẫu thí nghiệm đã bị lấy mất. Nưng kết quả xét nghiệm cũng đã có. Nó là một loại chất dịch đặt biệt chỉ có thể có tác dụng với cơ thể cô. Không có nghĩa là không ảnh hưởng lên người khác mà là khi người đó là cô, công dụng của nó sẽ phát huy tối đa. - Cảm ơn anh. - Cô có thể đến chỗ chúng tôi chứ?- Bây giờ thì vẫn chưa được. Bác sĩ Trương có thể cho tôi thêm chút thời gian cho đến khi hoàn thành buổi họp báo được không?- Điều đó tất nhiên không thành vấn đề. Chỉ cần cô Lục uống thuốc để ngăn chặn nó tái phát. Chúng tôi sẽ tiến hành tiết chế thuốc giải nó. - Tôi xin cảm ơn anh lần nữa. Lục Tuyến Yên tắt máy ngẫm nghĩ. Ngoài ba mẹ thì ai biết được bí mật về cơ thể và cuộc đời cô? Và hẳn người này biết rất rõ, mới có thể chế ra loại thuốc này. Và cả, mẫu thí nghiệm đã bị lấy mất, còn mẫu kia thì hiện tại cách xa cô quá. - Tuyến Yên. Giọng nói này rất giống giọng của Tô Lộ Minh. Lục Tuyến Yên quay lại liếc dọc nhìn ngang, đây là Băng thị, sao anh ta lại ở đây?Tô Lộ Minh hớn hở chạy nhanh đến bên Lục Tuyến Yên. Anh cười lộ ra hàn răng đều trắng ngắt, trên tay cầm hộp cơm đóng hộp cẩn thận, nhìn là biết cơm tự tay làm. - Anh... anh làm gì ở Băng thị?- Tôi cũng là nhân viên ở đây cơ mà. Cô không biết sao? Cũng phải, tôi là ở tầng hai còn cô tận tầng bốn mươi cơ mà. - Thật sao? Vậy chúng ta có thể hẹn nhau cùng ăn sáng, ăn trưa và cả... Bỗng nhiên Lục Tuyến Yên cảm thấy vai mình bị thứ gì đó bắt lấy một cách mạnh bạo lôi về sau. Mặc Băng Tước ôm lấy cô nhìn thẳng vào Tô Lộ Minh. - Cô muốn bị trừ lương nữa sao?Vừa nói hắn vừa liếc xéo Lục Tuyến Yên trong lòng mình rồi lại liếc sang nhìn Tô Lộ Minh. Anh ta trông vấn rất hồn nhiên đua hộp cơm ra trước mặt Lục Tuyến Yên. - Tôi đã làm nó cho cô. Nhận lấy nhé. Lục Tuyến Yên miểm cười định nhận lấy nhưng rồi lại bị Mặc Băng Tước gạt tay đi. - Đồ ăn nhà làm tuy tốt nhưng không đủ. Thư kí của tôi cần no bụng để tham gia dự thảo. - Băng, anh sao lại quá đáng như vậy. Cái này là Tô Lộ Minh...- Im lặng. Vào xe. - Tại sao tôi phải nghe lời anh? Hộp cơm này, rồi anh dẫn tôi đi ăn thì vẫn đủ. Còn thiếu nữa cơ. Tô Lộ Minh, đưa nó cho tôi. Lục Tuyến Yên nhận lấy rồi nói tiếp tít mắt cười. - Anh đừng lo, dạ dày tôi lớn lắm. Nói rồi cô đi nhanh vào xe theo lời của hắn. Vậy là thuận hòa cả hai bên ha. Sau khi hộp cơm đã tuột khỏi tay mình, Tô Lộ Minh miểm cười nhìn Mặc Băng Tước. Hắn biết, nó không phải là nụ cười chào hỏi bình thường, mà là một nụ cười đắc thắng, đang muốn thách thức chiến đấu với ai đó. Mà ngoài Mặc Băng Tước thì còn ai?*** Chương 23 Dư Vỹ. Đánh giá từ 13 lượt Tác giả Chó SủaLà ta đang ngủ, là Lục Tuyến Yên đang mơ thấy một giấc mơ không biết là tốt hay xấu. Cô mơ thấy người đàn ông đó đã đi xa khỏi cô rồi còn dắt theo ả đàn bà đáng chết kia. Đẹp, đẹp lắm. Cô cười có gắng mở mắt dưới ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, hôm qua vừa nộp đơn xin nghỉ việc tại công ty hắn nên bây giờ cô cũng nhận thức được mình không phải đi làm. Đôi mắt đang muốn mở to lên nhưng rồi lại cụp xuống thoải mái thưởng thứ giấc ngủ hiếm có này. Hôm nay không phải đi làm! Hôm nay không phải đi làm!!Tuyến Yên cười tươi như hoa trong trạng thái nhắm mắt, tảng đá nặng trên người coi như đã hoàn toàn được gỡ bỏ. Loại đàn ông phụ bạc đó Lục tiểu thư này không cần. Hahaha!!- Cười???Nắng đã sớm đánh thức cô ngay từ đầu chỉ là cái giường này êm ấm quá nên cô không muốn thức dậy. Trời trở đông rồi mà. Sao hôm nay cái giường của cô lại ấm thế nhỉ?!Có một điều khác thường ở đây, tại sao phòng cô lại có giọng của nam nhân? Và tại sao nó lại trầm ấp như thế. Khác, dám chắc không phải của tên đàn ông khốn kiếp kia. Không lẽ... là trộm? Và hắn nhìn thấy cô trên giường thế này là muốn... cưỡng chế cô sao???Lục Tuyến Yên một lượt rà sót lại căn phòng của mình. Bên cạnh bàn đèn có một cây pin gậy dài, dưới chân giường có một cái máy hút bụi và trên hết, bên cạnh cái gối cô đang nằm có một cái máy tích điện. Tên này, hắn tới số rồi. Trong tình huống này trong căn phòng này cô đang là người chiếm thế thượng phong. Bây giờ có lẽ hắn đang tưởng rằng người trên giường đang ngủ say và cố đánh thức dậy. Chắc chắn là Còn không mau mở mắt?!Gặp một tên trộm hung hăng, Lục Tuyến Yên sau đó còn bị hắn ép cưới bằng đạo lý Lên Giường Với Tôi Thì Phải Cưới cùng đón đọc truyện ngôn tình thú vị này nhé!

lên giường với tôi thì phải cưới tôi