làm vợ ma cà rồng
Làm Vợ Ma Cà Rồng chương 1 | Đọc Xuyên qua full - doc truyen LAm Vo Ma CA Rong chương 1 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Số 0392318899 khi phân tách theo dạng 0392.318.899 thì việc đánh giá số điện thoại tương ứng với đánh giá Tính Danh Học của chuỗi số, cụ thể như sau: Họ: 0392. Tên đệm: 318. Tên: 899. Sau khi số hóa thì cho ra kết quả là: Số biểu lý Họ vận: 26. Số biểu lý Tên vận: 26
Tải Ebook Làm Vợ Ma Cà Rồng - Cherrysnow219 Tới chương 57 Epub, Prc/Mobi, Pdf. Giới thiệu Ebook: Tác giả: Cherrysnow219 Thể loại: Võng Du Nguồn: tangthuvien Trạng thái: Tới chương 57. Giới thiệu truyện: Làm Vợ Ma Cà Rồng là truyện võng du mang nội dung có
Vay Tiền Online Cấp Tốc 24 24. Số cậu đen đủi từ nhỏ , mẹ bị đuổi khỏi nhà, ba giành nuôi cậu, bị mẹ kế bạo hành đối xử thua cả người ở, cho đến khi Truyện này do Lâm Duệ Nhiên cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
Gia đình Cullen là một gia đình lịch thiệp và có học thức. Cách cư xử của họ thực sự tao nhã, đúng mực. Cử chỉ của họ không quá nồng nhiệt khiến Sarah cảm thấy ngộp thở hay khó xử. Họ, nhưng, đủ lòng hiếu khách khiến một người nhạy cảm như Sarah không cảm thấy bị bài xích ở bên ngoài. Đường nét diện mạo tuy không hoàn toàn giống nhau, theo kiểu huyết thống nhưng Sarah vẫn nghĩ họ chính là người một nhà. Phải nói sao nhỉ? Tuy là ngoại hình khác nhau nhưng cơ bản các thành viên của gia đình Cullen đều rất giống nhau. Khuôn mặt phi thường xinh đẹp, ngoại hình hoàn hảo. Nam khoẻ mạnh, cân đối. Nữ nóng bỏng, thu hút. Làn da tuy trắng bệch một cách bất thường nhưng không gây phản cảm; trái lại, phảng phất khiến người ta nhận thấy màu da của họ như vậy mới là điều hiển nhiên. Một gia đình khá kì vào nhà, Sarah nhận biết được thêm bốn thành viên của gia đình Cullen. Alice Cullen, một cô gái nhỏ nhắn hoạt bát lại hay cười. Lúc Sarah nhìn thấy Alice là khi cô đang thoải mái ngồi trên ghế sopha, một tay nắm chặt tay người con trai xinh đẹp như búp bê bên cạnh. Alice hào phóng tặng cho Sarah một nụ cười hữu hảo. Biểu cảm của cô thật bình thường nhưng Sarah cũng không bỏ sót thoáng nghi hoặc chợt loé trong mắt Alice khi cô bước gật đầu chào. Rút kinh nghiệm từ Carlisle, cô cũng không thực hiện nghi lễ bắt tay mà chỉ đạm cười, lịch sự lại không thất thố.“Sarah Stuart.”“Alice Cullen.” Lại chỉ tiếp vào nam nhân tóc vàng xinh đẹp đang cứng ngắc ngồi bên cạnh mình. “Jasper Hale.”“Xin chào.” Sarah cũng đối Jasper đánh một tiếng chào cũng không lên tiếng đáp lại, chỉ hơi gật đầu xem như chào hỏi. Ánh mắt và cơ mặt anh ta cứng ngắc, trông hơi đờ đẫn bất thường. Sarah chỉ xem đó như biểu hiện của một cậu bé hay thẹn thùng, cũng không quá để ý đến dáng vẻ kì quái của chàng trai xinh đẹp phía khác của phòng khách cũng đang ngồi hai người. Chàng trai cao to mạnh mẽ hào sảng vẫy tay với Sarah, miệng cười to không câu nệ. Đầu tóc anh ta cắt ngắn khiến khuôn mặt anh tuấn hoàn toàn lộ ra, trông thập phần gọn gàng sảng khoái. Áo thun bó sát vào thân mình làm nổi bật những đường nét cơ bắp cuồn cuồn. Nhìn thân hình to bự ngồi ở đó, không cần đứng lên cũng đã khiến người khác choáng ngợp. Sarah không giấu vết co giật khoé miệng. Cô sợ nhất là loại vai u thịt bắp như thế này. Nếu một ngày nào đó khó chịu, anh chàng chỉ khẽ đẩy một cái là có thể dễ dàng khiến cô dính vào vách tường cũng không phải điều gì kì lạ.“Emmett Cullen.”“Xin chào.”Tiếng chào hỏi của Sarah lần này rơi vào khoảng không. Mọi người đều im lặng nhưng tiếp theo chẳng có gì xảy ra. Không khí bỗng chốc trở nên xấu hổ. Emmett ngượng ngùng khẽ đẩy đẩy người đẹp tóc vàng lạnh lùng bên cạnh mình. Cô khó chịu xích ra, cánh tay lại tiếp tục bị người bên cạnh thúc giục. Người đẹp lạnh lùng ngước đầu, tặng cho Emmett một cái nhìn sắc bén khiến anh ta ngượng ngùng cúi đầu. Lúc này cô ta mới không tình nguyện lạnh lẽo nhìn về phía Sarah, giọng nói đông cứng không biểu tình.“Rosalie Hale.”“Ha hả…xin chào.”Sarah xấu hổ cười ngu đối với người đẹp, đổi lấy thêm một cái liếc mắt băng lãnh làm quà tặng kèm. Nụ cười của cô bỗng chốc cứng đờ. Khuôn mặt khẽ run rẩy xong lại trở về nguyên vị trí ban đầu. Trong lòng Sarah ám thở dài, thôi, không cười, tránh nếp nhăn vậy. Cô bất giác sờ sờ chóp mũi. Mỗi lần Sarah xấu hổ hay lúng túng, cô thường vô thức thực hiện hành động này. Esme cũng là một phụ nữ tinh tế. Nhìn thấy Sarah lúng túng không biết làm gì đứng giữa phòng khách, bà thân mật đến bên cạnh rồi dắt cô vào phòng mình. Cánh tay còn lại khẽ vẫy, ra hiệu cho những người khác chớ làm vị trong phòng Esme cùng với ly sữa ấm trong tay khiến Sarah khẽ thả lỏng. Cô cười cười, đối Esme xin lỗi.“Lại làm phiền cô rồi. Thực ra tính tình con không tốt hoà đồng cho lắm.”Esme không sao cả, thân thiết vỗ vỗ mu bàn tay Sarah.“Không phải lỗi của con. Rose chỉ là hơi mất tự nhiên. Nó không có ác ý gì cả.”“Con biết.” Sarah sờ sờ chóp mũi, không biết nói gì phòng thản nhiên lâm vào yên tĩnh. Cái loại yên tĩnh thoái mái thư giãn chứ không căng thẳng hay ngượng lúc lâu sau, Esme mới đạm đạm hỏi.“Làm sao con đến được chỗ này vậy?”“Thực ra là con bị lạc đường.” Sarah cười cười. “Con muốn tìm đường đến đến trường trung học trước khi nhập học nhưng đi suốt buổi sáng lại vô tình đến đây.”Nụ cười hiền lành trên mặt Esme hơi cương lại, khoé miệng cũng không kiềm chế được run rẩy vài cái.“Nếu ta không lầm thì chỉ có một con đường mòn thôi mà?” Ý hỏi là tại sao con còn có thể đi lạc?“Cũng không biết. Cứ chạy một mạch theo đường mòn lại đi đến đây.” Sarah chớp chớp mắt, ý biện minh rằng bản thân cũng không rẽ ngoặt lung âm thầm thở dài.“Phải đi về hướng ngược lại mới đúng.”Sarah cũng gật đầu, mười phần tán thành.“Con cũng cho là vậy.”Nhìn biểu tình kiên định của cô bé bên cạnh, Esme cũng cảm thấy không tiện nói thêm gì khác nhưng trong lòng vẫn gào thét. Con cũng cho là vậy, cho là vậy sao bây giờ lại ngồi ở đây a?Trong lúc Esme vẫn chìm trong rối rắm, Sarah lịch sự đặt ly sữa đã uống cạn xuống bàn.“Cũng đã muộn, có lẽ con nên đi về.”Esme cũng không tiện giữ cô bé lại. Bà biết gia đình mình có bao nhiêu bất tiện khi tồn tại một “con người” trong căn nhà này. Nhưng còn…“Vậy, ngày mai lúc nhập học làm sao?”Sarah ngạc nhiên nhìn bà, ánh mắt trong suốt thẳng thắn. Cô im lặng một lúc lâu tỏ vẻ bản thân đang suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng mới điềm tĩnh nói.“Cứ vậy đi.”Nghe vậy, mặc dù ngoài mặt không có bất kì biểu hiện gì nhưng tiểu nhân trong lòng Esme cũng không còn giữ được bình tĩnh, suy sụp quỳ rạp xuống đất. Cứ như vậy đi? Là tiếp tục đi lạc? Bà lo lắng nhìn Sarah, chân thành đề nghị.“Ngày mai để Alice sang đi chung với con đi.”“A? Như vậy không làm phiền bạn ấy chứ?”“Không, không phiền.” Esme vội vàng xua tay. “Là tiện đường thôi.”Sarah cũng không khách sáo với bà.“Vậy thật cám ơn mọi người nhiều.”“Không có gì.”Esme cười dịu dàng tiễn Sarah tận đến cửa. Bà đứng nhìn bóng dáng cô bé leo lên xe rồi khuất dạng sau những rặng cây mới thu hồi tầm mắt. Hướng về một phía khác nở nụ cười chào đón.“Edward. Đi săn đã về?”Xa xa, đối diện bà là một chàng trai anh tuấn. Anh ta lấy một tốc độ bất thường đi bộ đến, chớp mắt đứng ngoài chân trời, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Esme. Đôi mắt màu hổ phách sáng ngời nghi hoặc khẽ liếc nhìn chiếc Aston đang dần biến mất khỏi tầm nhìn. Lại dường như cảm thấy không có gì quan trọng đáng để quan tâm, anh ta thu hồi tầm mắt, đối Esme gật đầu chào, trên môi cũng hiện lên một nụ cười lạnh nhạt không dễ nhận ra. Mái tóc nhẹ nhàng màu đồng rũ xuống khuôn mặt khiến đường nét kiên nghị khắc sâu của người Anh cổ điển nhiễm thêm vài phần nhu hoà. Dung mạo xinh đẹp, vóc dáng hoàn mỹ, làn da trắng bệch bất thường, anh ta rõ ràng cũng là một thành viên của gia đình Cullen. Người duy nhất Sarah Stuart bỏ lỡ trong đợt viếng thăm hàng xóm bất ngờ này, Edward Cullen.
Sarah Stuart bước xuống xe. Quãng đường từ Forks Minicipal đến Black Winter quả thực không dễ chịu cho lắm. Phải nói là, rất xóc nảy!Black Winter nằm sâu trong rừng rậm và cách biệt với thị trấn. Nó gần như là một pháo đài biệt lập với thế giới bên ngoài. Thật đấy! Theo nghĩa đen. Sarah Stuart đứng trước cửa ngôi nhà tương lai của mình và không kìm được cảm thán.“Chúa ơi! Thật tuyệt!”Trước mặt Sarah, Black Winter im lìm như một con dã thú ngủ đông sâu trong rừng rậm. Toàn bộ ngôi nhà đều chìm trong những tán cây rậm rạp. Phía trước là một hồ nước tự nhiên. Bề mặt phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ bị phủ bụi bỏ quên trong quá khứ. Màu nước xanh thẳm phản chiếu những tầng cây rậm rạp cao vút phía trên. Màu xanh dày đặc đến nỗi đảm bảo Black Winter quanh năm đều không thể phơi mình dưới ánh sáng mặt trời. Sarah Stuart ngó đồng hồ trên tay, ánh đèn phản chiếu xanh loè loè lên nửa khuôn mặt cô, 12 giờ 17 phút. Có vẻ như hành trình đã kéo dài vượt dự kiến. Thế nhưng, Sarah háo hức nghĩ, trong tình hình ánh sáng hiện tại, buổi trà chiều mới là thực hợp bộ hành lý, luật sư John đều đã an bài trước cho Sarah nên cô đến đây thật nhẹ nhàng, hầu như không mang gì theo bên người. Vì vậy, Sarah có thể thoải mái đứng ngắm biệt thự xây theo lối kiến trúc Tây Âu Trung cổ trước mặt. Tường được xây bằng đá xanh mài nhẵn, rắn chắc, lạnh lẽo lại không kém phần quý phái. Hàng rào chắc chắn với từng dây thường xuân uốn éo chằng chịt lại thập phần thẩm mỹ. Trước biệt thự nhô ra một hàng hiên vừa đủ, Sarah nghĩ, nơi này có thể đặt một bộ bàn ghế ngồi đọc sách thì thật là tuyệt nhìn cô bé xinh đẹp đang đứng mê mẩn trước mặt cũng tỏ ra bất đắc dĩ. Tổng không thể đứng mãi ngoài cửa đến trời tối được. Ông lịch thiệp tiến lên nhắc nhở Sarah.“Tiểu thư Stuart. Chúng ta có thể vào được chứ. Biệt thự có hệ thống nhận dạng, cần phải có mẫu đồng tử và vân tay của tiểu thư mới có thể khởi động các thiết bị trong nhà.” Dany ngượng ngùng gãi đầu. “Nếu tiểu thư còn đứng ngoài này, tôi e rằng khi đêm xuống sẽ khó mà nhận thấy đường trở ra khỏi rừng mất.”Lúc này, Sarah Stuart mới giật mình nhớ đến sự hiện diện của người dẫn đường tốt bụng và nhiệt tình. Cô gái đầu ngượng ngùng đối Dany tỏ vẻ xin lỗi.“Thật ngại quá. Quả thực Black Winter thực sự khiến tôi quá đỗi kinh ngạc.”Dứt lời, Sarah nhanh nhẹn lưu loát thực hiện các thao tác mở cửa nhưng sau khi bước vào nhà cô cũng không có ý định mời Dany vào trong. Cô khoát một tay lên cánh cửa, khẽ cúi người chào.“Thật cám ơn vì ngày hôm nay và cả quãng đường tuyệt vời.” Ngước đầu nở một nụ cười lịch sự với Dany. “Lúc nào rảnh rỗi xin hãy cho phép tôi đến nhà chào hỏi. Cũng không níu chân ngài lâu nữa. Chúc ngài có một buổi tối tốt lành.”Dany cũng thập phần phong độ duy trì phong phạm của một thân sĩ Anh quốc điển hình. Ông khẽ cúi người với Sarah, làm một động tác chào tạm biệt hoa lệ của những quý ông.“Không có gì. Đó là bổn phận của tôi. Như vậy, xin chào tiểu thư Stuart xinh đẹp. Chúc cô có một buổi tối tốt lành.”Nói xong, Dany cũng dứt khoát xoay người lên xe, rời khỏi. Sarah đứng tạm biệt cho đến khi ánh đèn xe chìm vào trong khu rừng mới cẩn thận đóng cửa lại. Cô có cả một buổi chiều để khám phá Black Winter quyến rũ này và dư dả thời gian chuẩn bị bữa tối đầu tiên tại vừa bước vào trong căn nhà, điều đầu tiên khiến Sarah ấn tượng là phòng khách rộng mở và ấm áp. Chắc hẳn luật sư John đã tốn rất nhiều công sức trong việc sửa sang lại nơi cũ kỹ như Black Winter. Cả căn nhà là sự kếp hợp hài hoà giữa cổ điển và hiện đại. Tường giả gạch màu nâu đỏ gợi lên cảm giác ấm áp. Lò sưởi hoàn toàn làm bằng đá đen sang trọng. Bên cạnh là bộ salon màu trắng làm bằng lông thú nhân tạo cực kì xa hoa và mềm mại. Sàn nhà lát gỗ, nhẵn nhụi và quý giá. Đôi chỗ trang trí thảm lông khiến Sarah yêu thích không thôi. Đối diện sopha là một bộ hoàn hảo ti vi cùng dàn âm thanh hiện đại đều khoác trên mình một màu đen thanh Winter khá rộng nhưng chỉ gồm một phòng khách, một bếp, một gara bên ngoài, một phòng ngủ chính, một phòng khách cùng hai phòng tắm kèm theo. Vì vậy không gian cho mỗi bộ phận được mở rộng tối đa. Phòng ngủ chính là nơi Sarah sẽ tiêu tốn gần một nửa thời gian trong cuộc đời mình vì vậy được chú ý khá nhiều. Giường công chúa king size với bộ trải giường và chăn dày màu đen hoa lệ. Đèn ngủ bằng pha lê. Cửa sổ sát đất có treo hai tầng rèm dày màu trắng. Bàn gương đơn giản thường hay xuất hiện trong phòng các thiếu nữ được thay bằng một bàn làm việc bằng gỗ sồi thượng hạng. Trên bàn trang bị sẵn một máy tính, một laptop và một notebook đời mới có thể tuỳ tâm sử dụng. Bàn làm việc đặt đối diện với giường không gây cảm giác nặng nề, trái lại hài hoà một cách kì diệu. Tường được để nguyên trạng đá xanh mài nhẵn nhưng chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thể thấy. Toàn bộ những khoảng trống trên trường đều được trang bị thành một kệ sách khổng lồ, kéo dài từ sàn gỗ lên đến trần nhà hoa lệ được trang trí bằng một bức vẽ hệ tinh hà tinh xảo có thể độc lập phát sáng trong bóng tối. Đây có lẽ là căn nhà duy nhất có được một sự kết hợp trong thiết kế phòng ngủ kiêm phòng đọc sách độc đáo đến như ngược hẳn với phòng ngủ, phòng bếp được trang hoàng khá là đơn giản và gọn gàng. Toàn bộ trang bị phòng bếp đều được sử dụng đồ nội thất bằng gỗ, trừ những vật dụng điện tử hiện đại. Bàn ăn bằng gỗ hình vuông gọn gàng được đặt giữa trung tâm có thể sử dụng cho tám người cùng dùng bữa. Khá xa xỉ đối với một người sống một mình như Sarah Stuart. Trong kho có đặt máy phát điện công suất lớn, một nhu yếu phẩm không thể thiếu đối với một căn nhà hiện đại giữa rừng rậm. Không chỉ có vậy, lục tìm kỹ mọi ngõ ngách trong kho, Sarah còn có thể phát hiện một số vật dụng cổ xưa như đèn bão dùng bằng dầu, chân nến bạc, diêm và nến ???… thật là một cái kho toàn quanh căn nhà quý giá mà lại thập phần khiêm tốn, thoải mái. Sarah chợt mỉm cười. Kiếp này, dường như ông trời đối đãi với cô rất tốt, phi thường tốt. Cuộc sống tốt đẹp đến nhường này, có ai mà không hảo hảo quý trọng? Sarah đổ người lên chiếc giường to lớn, cảm thụ sự mềm mại của nó, thầm nghĩ. “Black Winter, lão bạn, sau này sống chung vui vẻ nhé!”
làm vợ ma cà rồng