làm vợ bác sĩ chương 73

Bác sĩ Ha cuối cùng đã có đủ dũng khí đối đầu trực diện với vợ cũ - cô giáo Cheon sẽ là tình tiết thú vị trong tập 20 của 'Penthouse - Cuộc chiến thượng lưu'. Ở những diễn biến trước của Penthouse - Cuộc chiến thượng lưu, cuộc hôn nhân không tình yêu Cheon Seo Jin Vợ hoặc chồng liệt sĩ lấy chồng hoặc lấy vợ khác thì được hưởng trợ cấp tiền tuất hàng tháng bằng một lần mức chuẩn. 5. Thân nhân của liệt sĩ đang hưởng trợ cấp tiền tuất hàng tháng mà chết, người tổ chức mai táng được nhận mai táng phí; đại diện thân Tập 461, chương trình Vợ chồng son đem đến cho khán giả nhiều bất ngờ với sự xuất hiện của cặp vợ chồng Oscar Fernando Ruiz Bonilla (45 tuổi, người Colombia) và Trần Anh Thư (30 tuổi, TP.HCM) cùng với 2 bé cún đi xe lăn cực đáng yêu. Anh Thư tình cờ quen Oscar Fernando trong lần Vay Tiền Online Cấp Tốc 24 24. “Qua đêm nay...” Giọng nói của Vũ Quỳnh trong run rẩy còn mang theo nức nở rõ ràng. Hai mắt cô đỏ bừng, sương mù mông lung “Qua đêm nay, từ nay về sau chúng ta chính là... người khác đường! Cũng không còn liên hệ gì với nhau nữa!!!” Ngoài cửa truyền tới giọng hoài nghi của dì Lý “Cậu chủ?” Vũ Quỳnh gấp tới độ vội vàng đẩy Cao Hướng Dương trên người ra. *** “Dì... dì Lý ở bên ngoài...” “Đêm cuối cùng, không nên quý trọng hay sao?” Cao Hướng Dương khẽ nhếch môi. *** “Cậu chủ?” Ngoài cửa vang lên giọng hoài nghi của dì Lý một lần nữa. Vũ Quỳnh sửng sốt một lát... “Đây!” Cao Hướng Dương trả lời dì Lý. Động tác hông không hề có ý dừng lại. “Dì Lý, cháu có chút việc gấp phải xử lý, dì chờ chút đi!” Sau khi hai người sửa soạn xong hết, Vũ Quỳnh lại ngồi về trên ghế sofa, trong ngực còn ôm con heo nhỏ tên “Cậu ba” kia. Sắc mặt cô đỏ ửng, căn bản không dám nâng mắt. Mà Cao Hướng Dương vẫn mang dáng vẻ thản nhiên, giống như vừa rồi căn bản không có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy. Cầm thú chính là cầm thú, chắc hẳn đối với loại chuyện này anh đã thấy quen rồi. Trong lòng Vũ Quỳnh âm thầm nghĩ, nhưng không hiểu sao lại có loại cảm xúc ghen tuông xông lên đầu. Cao Hướng Dương anh, ngoài Vũ Quỳnh cô ra, đã từng qua bao nhiêu cô gái rồi? Cửa mở ra. Dì Lý từ bên ngoài đi vào. Vừa thấy Vũ Quỳnh trong phòng, dì hơi sửng sốt, trên mặt vui mừng “Cô chủ?” “Dì Lý.” Vũ Quỳnh vội vàng đứng lên. “Ai nha! Mau để dì Lý nhìn chút! Hai năm không gặp, quả nhiên lớn lên không ít, cũng đẹp như vậy!” Dì Lý hớn hở ra mặt, kích động đến mức quan sát từ trên xuống dưới Vũ Quỳnh một lần, thấy dấu hôn rõ ràng trên cổ cô, cười ra vẻ hiểu rõ, đương nhiên cũng không vạch trần đôi trẻ tuổi này “Hai năm nay ở bên ngoài có ổn không?” “Rất tốt ạ.” Vũ Quỳnh cười gật đầu “Cuộc sống ở nước ngoài cũng không tệ.” Cao Hướng Dương im lìm ở một bên hút thuốc. Nghe cô trả lời như vậy, mày kiếm hơi nhíu chặt lại. Anh ngẩng đầu nhìn cô, sau đó lại cúi đầu hút thuốc. “Tốt là được rồi! Cháu xem cháu đi, gầy quá...” “Con gái đến tuổi nhất định đều gầy đi mà.” Vũ Quỳnh vội nói. “Ừ ừ ừ! Thế này cũng rất đẹp...” “Dì Lý, muộn rồi, cháu phải về.” Vũ Quỳnh đặt Cậu ba trong ngực lên ghế sofa. “Giờ phải đi?” Đáy mắt dì Lý thoáng hiện lên chút mất mác, lại quay đầu nhìn Cao Hướng Dương sau lưng “Cô chủ, tối nay cháu dứt khoát ở lại đây một đêm đi, vất vả lắm mới được gặp lại, đi luôn bây giờ... dì Lý thật sự không nỡ...” Dì Lý nói, còn thật sự đỏ hoe mắt. “Dì Lý, dì đừng như vậy, cũng không phải là sau này dì không còn gặp được cháu nữa.” Vũ Quỳnh cũng tỏ vẻ xúc động, vội vàng rút khăn giấy ra lau nước mắt trên khóe mắt cho dì ấy. “Đúng rồi, dì Lý, cảm ơn dì còn giữ lại quần áo giúp cháu...” Dì Lý hơi sửng sốt, lại nghiêng đầu nhìn Cao Hướng Dương đang ngồi hút thuốc sau lưng cô. Cao Hướng Dương cũng nhìn dì Lý. Trong đôi mắt thâm trầm để lộ ra tin tức, đương nhiên dì Lý đều tiếp nhận được. Dì quay đầu, cười cười, lại nói “Cô chủ, cháu hiểu lầm rồi, quần áo này không phải giữ lại cho cháu nha!” “...” Ánh mắt Cao Hướng Dương chợt lóe. “Nếu không phải ý của cậu chủ, đồ của cháu cũng...” “Vũ Quỳnh!!” Cao Hướng Dương chợt bật dậy, cắt đứt lời dì Lý nói. Dập tàn thuốc trong tay, anh cầm bàn tay còn hơi run run vì sợ của Vũ Quỳnh, đi ngay ra ngoài “Đi, đưa em về!” Vũ Quỳnh bị anh kéo ra ngoài biệt thự. “Quần áo của em là anh giữ lại?” Vũ Quỳnh còn đang ngẫm lại lời dì Lý vừa nói, hỏi anh. “Ừ!” Cao Hướng Dương cũng không giải thích, dắt Vũ Quỳnh tới garage xe dưới hầm. “Tại sao?” “Tại sao cái gì?” Cao Hướng Dương cau mày nhìn cô. “Tại sao còn muốn giữ quần áo của em lại?” Vũ Quỳnh cố chấp hỏi anh. Nhìn biểu cảm nghiêm túc trên mặt cô, Cao Hướng Dương lại khẽ cười, nụ cười kia dường như còn ẩn giấu chút châm chọc “Giữ quần áo của em lại, còn cần lý do gì đặc biệt à? Em cho rằng lý do là gì?” Anh hỏi ngược lại cô. Vũ Quỳnh mím môi, không đáp. Anh nhướng mày “Không nỡ? Giữ làm kỷ niệm? Hay là hồi ức?? Em cảm thấy em đáng để anh làm thế à?” Vũ Quỳnh cắn môi dưới, hất tay anh ra “Em không có ý này.” Cao Hướng Dương cười, mở khóa xem, ngồi lên trước, hạ kính xe xuống, nhìn cô “Lên xe đi, đừng nghĩ bậy bạ, giữ mấy bộ quần áo cho em chẳng qua là vì cảm thấy đồ của em anh không có quyền vứt đi mà thôi!” Anh nói tùy ý mà dửng dưng. Giống như những hành động này thật sự chẳng qua giống như lời anh nói... Đồ của cô, anh không có quyền vứt đi mà thôi. Trong lòng Vũ Quỳnh vẫn rung động rất lâu, không bình ổn lại được... Có vài giây phút đó, cô lại đang mong đợi điều gì. Nhận được câu trả lời của anh như vậy, cô vốn nên nhẹ nhõm thoải mái, nhưng hết lần này đến lần khác... mất mác lại rõ ràng như thế. Cô ngồi lên xe, thắt chặt dây an toàn. Bỗng, dường như lại nghĩ tới điều gì, cô quay đầu hỏi anh “Ngày em đính hôn, đoàn nhạc giao hưởng trên quảng trường là ý của anh phải không?” Dường như đối với câu hỏi của Vũ Quỳnh, Cao Hướng Dương không hề cảm thấy kinh ngạc, hỏi ngược lại cô “Quà đính hôn của em đấy, thích không?” Vũ Quỳnh ngẩn người mấy giây. Bất ngờ, anh lại trả lời thản nhiên như vậy, không che giấu chút nào. Điều này... Có phải cũng có nghĩ, trong lòng anh không có gì với cô? Nàng bỗng mở mắt, nhìn về phía trước. Cô lắc đầu “Chẳng ra sao cả, so với châu báu Hướng Tình tặng em còn kém xa.” Đối với đánh giá của cô, Cao Hướng Dương dường như không để tâm, cười cười “Phụ nữ đều nông cạn như em thì thật tốt...” Anh sẽ không cần phải cố gắng cẩn thận như vậy. Xe lái lên dốc, rời khỏi garage... Cao Hướng Dương đưa Vũ Quỳnh về nhà. Cô mới vừa xuống xe, bước xuống, đèn xe bỗng lóe lên, xe lập tức nhanh như gió phóng ra khỏi khu biệt thự, biến mất trong tầm mắt Vũ Quỳnh. ... Vào nhà, Thùy Sam còn chưa ngủ. “Tam Nhi, sao trễ vậy mới trở về? Gọi điện thoại cho con cũng không nghe, làm mẹ lo lắng cả đêm!” Thùy Sam thấy con gái về, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vũ Quỳnh lấy di động trong túi ra, quả nhiên bên trên có mấy cuộc gọi nhỡ. Cô cũng không nghe thấy. “Mẹ, con không nghe thấy...” “Được rồi, mau tắm rửa đi ngủ, muộn rồi.” “Vâng, con lên lầu trước.” Vũ Quỳnh chỉ muốn mau chóng lên lầu. Nhưng bỗng nhiên, cô bị Thùy Sam gọi lại “Tam Nhi, vừa rồi ai đưa con về?” Ánh mắt Thùy Sam dừng trên cổ Vũ Quỳnh. Nơi đó còn hiện rõ mấy vết hôn. Vũ Quỳnh vừa thấy tầm mắt mẹ mình, dường như ý thức được gì đó, chột dạ đưa tay muốn che đi dấu vết trên cổ. Sắc mặt cô đã đỏ bừng. “Con...” “Khỏi che, mẹ là người từng trải, nhìn qua cũng biết đó là cái gì.” Nghe mẹ nói vậy, gò má Vũ Quỳnh bỗng nóng bừng. “Trần Mặc đưa con về?” Vũ Quỳnh hơi sửng sốt, gật đầu, hơi chột dạ, mà nhiều hơn là áy náy “Vâng ạ...” Cô nói dối. Cô không muốn mẹ nghĩ quá nhiều, cũng không muốn bà lo lắng thay mình quá nhiều. Vẻ mặt hơi lo lắng của Thùy Sam dường như hơi hoàn hoãn một chút “Tam Nhi, Trần Mặc là một đứa bé ngoan, nếu hai đứa đã quyết định đến với nhau thì nên chú tâm, hiểu không?” “Vâng, thưa mẹ, con biết rồi.” Nghe mẹ nói như vậy, nỗi áy náy trong lòng với Trần Trần Mặc càng thêm sâu. “Mau đi nghỉ ngơi đi.” “Vâng.” Vũ Quỳnh “lạch bạch” chạy lên lầu. Vừa vào phòng ngủ, cô vô lực ngã xuống giường, cả người đau như muốn rã ra. Giữa môi giường như còn lưu lại mùi vị của anh... Mùi vị hormone thuộc riêng về anh hòa vào mùi thuốc lá nồng nặc, lúc này đang tràn ngập trong khoang miệng cô, làm sao cũng không tiêu tán bớt được... Mà cô, rõ ràng nên ghét thứ mùi này, nhưng hết lần này đến lần khác... Tim cô đã sớm không tự chủ được mà đập nhanh vì nó... “Thình thịch thình thịch...” từng nhịp, từng nhịp gõ vào nơi mềm mại nhất trong lòng cô, khiến cho tất cả suy nghĩ của cô gần như đều rơi vào trạng thái bồng bềnh. Vũ Quỳnh chớp mắt mấy cái, nhìn trần nhà trắng xám trên đỉnh đầu, đôi mắt không tự giác nhiễm một tầng sương mù. "Chúng tôi thật sự đã cố gắng hết sức, toàn thân cô gái ấy bị bỏng nặng, đầu lại bị va chậm mạnh, cộng thêm khi đưa đến đây cô gái chỉ còn chút hơi thở cuối cùng nên đã không gắng nổi sức mà vượt tôi thành thật xin lỗi."Lời nói vị bác sĩ ấy kết thúc, đằng sau anh ta là một chiếc băng ca được hai người y tá đẩy đó là một người nằm yên bất động bị phủ toàn thân bởi một tấm ga màu thấy hình ảnh ấy, Tư Cảnh Nam cứng họng không nói nổi câu nào, cảm giác đau đớn chạy dọc toàn Duật đứng ngơ ngác nhìn con người nằm chiếc băng ca ấy, anh bước tới, nhẹ nhàng kéo chiếc ga xuống, anh chợt mỉm cười, cười trong sự đau khổ"Đây không phải cô ấy, hãy nói với tôi đây không phải cô ấy đi!" Lôi Duật đột ngột nắm lấy cổ áo vị bác sĩ đó, trừng mắt, hung hăng lên tiếng."Lôi Duật! Bình tĩnh lại!" Tư Cảnh Nam giang tay ngăn cản hành động mạo phạm của Lôi Duật lại, lạnh nhạt ra có lời nói của Tư Cảnh Nam mà Lôi Duật điều khiển được hành động của mình, anh buông tay khỏi cổ áo vị bác sĩ kia rồi theo bản năng nhấp chân lùi vài bước."Đã xét nghiệm ADN, cô gái này đích thị tên là Lạc Phi Vân, hai mươi hai tuổi." Nói xong, vị bác sĩ cúi chào rồi rời Cảnh Nam yên lặng không nói lời nào, hướng mắt nhìn theo hình dáng trống trải của bóng lưng vị bác sĩ mà trong lòng xót xa vô Duật quỳ sạp xuống, nhìn Lạc Phi Vân và nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên khuôn mặt cháy đen và bị biến dạng của cô"Phi Vân, em tỉnh lại vẫn chưa kịp nói yêu em Vân, anh biết lỗi của mình rồi, em tỉnh lại đi có được không?" Nước mắt Lôi Duật lã chã tuông rơi, Tư Cảnh Nam không biết nói gì ngoài thở dài bất lúc, Yến Tử Kỳ từ xa chạy đến, những thứ bà đang cầm trên tay đều buông hết xuống đất, bà cúi nhìn đứa con hóm hỉnh, tinh nghịch ngày nào của bà, bây giờ chỉ còn là một cái xác ngày càng lạnh lắc đầu"Chuyện gì đã xảy ra Vân!" Bà ôm cô vào lòng mà khóc nức đầu bà cũng phủ nhận người đó không phải là con bà nhưng nhìn chiếc vòng trên tay cô bà như nhìn thế giới sụp vòng ấy là món đồ mà cha cô đã để lại, nó nằm ngay trên cái xác bị cháy đen ấy, bảo làm sao bà không tin cho được chứ?Yến Tử Kỳ bị sốc khá nặng, Tư Cảnh Nam cau mày, lo lắng chạy đến an ủi bà."Nam, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?""Mẹ, là lỗi của con, con không bảo vệ được cho Tiểu Vân."Vì đã khóc và nhiều và bị sốc nên Yến Tử Kỳ liền ngất đi, Tư Cảnh Nam nhất thời hoảng hốt, nhanh chóng gọi bác sĩ tới.\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_Phòng hồi Tử Kỳ nằm yên trên giường bệnh, Tư Cảnh Nam và Lôi Duật đều ngồi gần đó, ai nấy cũng đều mang một sắc mặt tiều tụy, thất thần đến mức đáng Khiết đứng nép bên cánh cửa, quan sát sự việc bên trong thông qua lớp kính trong suốt nhỏ, cô rủ mắt xuống"Xin lỗi mọi người."Tư Cảnh Nam đột ngột hướng mắt ra, Lộ Khiết bắt kịp tình thế mà né đi. Tư Cảnh Nam cũng không nghĩ gì nhiều, anh liền quay mặt sang an ủi mẹ Khiết đứng tựa lưng vào vách tường, sau đó một lúc cô cũng rời đi và trở Hàn viên........Hàn cửa sau, Tiểu Ninh chau mày, đi qua đi lại xung quanh khu tay vò nhau, sốt ruột lên tiếng"Tiểu thư sao đến giờ này mà chị ấy vẫn chưa về, chị ấy còn không được khỏe, ra ngoài như vậy không biết có ổn không nữa? Biết như vậy thì không nên để chị ấy đi thì hơn."Tiểu Ninh đang bận tâm suy nghĩ thì phía trước đột nhiên có tiếng còi xe ô tô, khiến cho cô nhất thời giật người lại ngày càng lo lắng, hoảng loạn"Không xong rồi, Hàn thiếu về rồi mà chị ấy vẫn chưa quay sao bây giờ?""Phịch." Lộ Khiết trèo lên bức tường đá cao vót rồi cẩn thận nhảy như vậy, Tiểu Ninh vừa mừng rỡ vừa lo lắng chạy tới vì sợ Lộ Khiết sẽ bị thương"Tiểu thư, chị có sao không?"Lộ Khiết phủi tay đứng thẳng người dậy rồi lắc đầu"Chị không sao?""Woa, chị cũng giỏi thật đấy, bức tường cao như vậy mà chị cũng trèo lên được." Tiểu Ninh tròn mắt nhìn bức tường cao vời vợi trước mắt rồi nhìn Lộ Khiết với vẻ nghi hoặc."Tài năng của chị không chỉ nhiêu đó thôi đâu, sau này có thời gian, chị sẽ cho em mở rộng tầm mắt." Lộ Khiết nhướng mày, khẽ cười rồi nói."Thật sao?" Tiểu Ninh tròn mắt, hào hứng nói."Thật.""Hay quá!" Tiểu Ninh cười cười rồi sau đó vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc"Em quên mất, Hàn thiếu về rồi!""Hả...thôi đi vào nhanh thôi!" Lộ Khiết thôi thúc nói rồi chạy nhanh vào Dương Phong chậm rãi bước vào nhà, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu trắng xinh xắn, anh bước lên lầu, đôi lúc lại nhìn xuống chiếc hộp mà mỉm cười rạng Dương Phong đứng trước cửa phòng của Lộ Khiết nhưng gõ cửa mãi vẫn không thấy cô ra mở thấy có điều gì đó không đúng, anh liền mở cửa và đi Dương Phong đưa mắt nhìn xung quanh phòng nhưng không thấy Lộ Khiết đâu cả, chân mày khẽ nhíu chặt lại"Bên dưới vẫn không có, vậy cô ấy đã đi đâu?"Nhìn thấy Hàn Dương Phong đứng trước cửa phòng tắm, Lộ Khiết giật thót tim."Hàn Dương Phong, sao anh lại ở đây?"Hàn Dương Phong cảm thấy kì lạ, nhìn cô đa nghi hỏi"Anh không thấy em đâu cả thì ra là ở trong em đang làm gì vậy?""À...em có hơi khó chịu nên vào tắm một chút thôi." Lộ Khiết cười cười, đáp lại câu hỏi của anh."Làm mình nghĩ nhiều rồi!" Hàn Dương Phong thầm nghĩ sau đó nhanh chóng mỉm cười, anh nắm tay cô rồi đưa cô tới ngồi lên giường, âu yếm vuốt ve khuôn mặt xinh xắn của cô"Em vẫn chưa khỏe nên chạm nước vì nó sẽ ảnh hưởng đến vết thương của em đấy!""Em hiểu rồi, sau này em sẽ khắc phục."Hàn Dương Phong mỉm cười hài lòng"Được rồi, anh cho em xem cái này!" Nói xong, Hàn Dương Phong quỳ một gối xuống. Lộ Khiết nghiên đầu, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra nên đành nhìn theo động tác của Dương Phong đưa chiếc hộp màu trắng trên tay mình ra trước mặt cô rồi nhẹ nhàng mở nó chiếc hộp ấy là một chiếc nhẫn sang trọng và vô cùng có hình quả nho fred leigton, xung quanh có gắn đúng hai mươi tám viên kim cương nhỏ, nó lấp lánh, trông rất đẹp và rất bắt mắt."Lộ Khiết, lấy anh nha?" Hàn Dương Phong nhìn cô ôn nhu thời, Lộ Khiết bất động trước câu nói và hành động ấy của anh, chỉ biết đăm đăm nhìn khuôn mặt đợi chờ của nên trả lời anh thế nào đây? Hít một hơi thật sâu, cô nhìn thẳng vào ánh mắt chứa chan tình cảm của anh"Hàn Dương Phong, như vậy có phải hơi nhanh không?...Em...em cần có chút thời gian để suy nghĩ."Lúc mới đầu, Hàn Dương Phong có chút ngạc nhiên, anh suy nghĩ khá đơn vì cầu hôn cô đột ngột quá nên cô hơi bất Dương Phong hiểu nỗi lòng của cô, anh liền thu chiếc hộp lại nhìn cô cười dịu dàng"Không sao? Anh có thể hiểu mà!"Lộ Khiết cúi mặt xuống, bứt bứt ngón tay, vẻ mặt áy náy nói"Hàn Dương Phong, thật sự xin lỗi!"Anh đứng thẳng người rồi nắm lấy tay cô đứng lên"Thôi, đừng suy nghĩ chuyện này đưa em ra ngoài dạo, giải khuây được không?""Được.". Đáy mắt tĩnh lặng của Cao Dương Thành lóe lên chút ánh sáng mờ nhạt, rõ ràng còn mang theo chút vui mừng. “Tạm biệt…” Hoàng Ngân vẫy tay với anh, trong đôi mắt long lanh có nỗi buồn lướt qua. Cô xoay người đi vào trong nhà. Lát nữa cô còn phải đến bệnh viện chăm Dương Dương. … Vừa vào nhà, Hoàng Ngân đã nghe thấy tiếng gào khóc điên cuồng của Đỗ Thanh Nga, cô ấy vẫn bị nhốt trong phòng của mình, chưa được mẹ thả ra. Mà Trần Lan vẫn ngồi đờ đẫn trước bàn ăn chưa kịp thu dọn xong. Trên gương mặt già nua in hằn những vết chân của thời gian kia dường như không có chút sức sống nào, trắng bệch như tờ giấy. “Mẹ…” Hoàng Ngân đi vào nhà “Sao vậy? Mẹ vẫn đang suy nghĩ về chuyện của Thanh Nga sao?” Trần Lan nghe được giọng của Hoàng Ngân thì đột nhiên tỉnh táo lại, vội vã đứng lên, cầm khăn lau trong tay nhanh chóng lau bàn “Cậu ta đi rồi à?” “Vâng.” Hoàng Ngân gật đầu “Mẹ, mẹ mau thả Thanh Nga ra đi.” “Thanh Nga và cậu ta có quan hệ thế nào?” Trần Lan bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không cuối. Hoàng Ngân sững sờ, lắc đầu “Cụ thể thì con cũng không rõ lắm, nhưng có phải mẹ hơi nhạy cảm với bác sĩ Cao không? Chẳng qua anh ấy chỉ là con ông cháu cha mà thôi, mẹ làm như thế sẽ khiến người ta hiểu lầm đó…” Hoàng Ngân cẩn thận nói chuyện với mẹ. “Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?” Sắc mặt Trần Lan vô cùng khó coi. “Hiểu lầm là mẹ không thích người ta…” “Chẳng lẽ con cảm thấy mẹ nên tỏ ra nhiệt tình với cậu ta sao? Mẹ nói cho hai chị em con biết, mẹ không quan tâm các con có quan hệ gì với cậu ta, là yêu đơn phương, là có quan hệ yêu đương hay chỉ đơn giản là bạn bè bình thường cũng được, các con cũng tuyệt đối không được qua lại cùng cậu ta.” Trần Lan hướng về phía gian phòng của Đỗ Thanh Nga, rõ ràng lời này là nói cho cô ấy nghe, nhưng cũng khiến sắc mặt Hoàng Ngân tái đi. “Mẹ, con không hiểu lắm, có phải mẹ có nên cho con một lý do không?” “Không có lý do gì cả! Mẹ hoàn toàn không thích cậu ta, nếu như không muốn làm mẹ tức chết thì sau này hai chị em các con tránh xa cậu ta ra cho mẹ, nhất là Thanh Nga, con có nghe thấy không?” Bà lớn tiếng nói vọng về phía phòng của Đỗ Thanh Nga như muốn cảnh cáo. Hoàng Ngân không hiểu lắm, trong đôi mắt long lanh của cô có thêm vài phần lo lắng và nghi ngờ, cô không nói gì thêm nữa “Mẹ, con đi xem Thanh Nga một chút.” “Con ngồi xuống, mẹ còn có chuyện muốn nói với con.” Trần Lan ra lệnh cho Hoàng Ngân ngồi xuống. Hoàng Ngân cũng không dám chống lại, đành ngoan ngoãn ngồi xuống. “Hôm trước dì Trương của con lại tới tìm con đó, nói là muốn giới thiệu cho con một người đàn ông có học, tính cách cũng không tệ…” “Mẹ…” Nghe đến chuyện xem mặt, Hoàng Ngân cũng hơi đau đầu “Chuyện này không phải chúng ta đã nói rồi sao, trước khi Dương Dương khỏi bệnh thì sẽ không nhắc tới mà…” “Đúng vậy, nhưng con nói cho mẹ biết đi, bao giờ bệnh của Dương Dương mới tốt lên đây? Lần nào bệnh viện gọi tới cũng đều báo tin xấu… Hoàng Ngân, con đừng trách mẹ độc mồm, con sớm muộn gì cũng nên tính toán cho bản thân mình thì hơn, đừng vì Dương Dương mà làm chậm trễ thanh xuân của mình, nhỡ chẳng may…” “Mẹ!” Câu nói kế tiếp, Hoàng Ngân không cách nào nghe nổi nữa. Cô biết mẹ muốn nói gì, nhưng cô không muốn nghe, cô cũng không dám nghe. “Mẹ mặc kệ con có nghe hay không, tóm lại nếu không muốn mẹ bị hai chị em con chọc cho tức chết thì lần này bằng giá nào con cũng phải đi đến chỗ hẹn cho mẹ, chỉ là đi xem mặt một chút thì đã sao? Người ta cũng đâu có ăn thịt con?” Hôm nay tính khí Trần Lan thật sự hơi nóng nảy. Vừa nghĩ tới chuyện cả đời của hai người con gái không khiến cho bà bớt lo chút nào thì cảm giác tức giận càng lúc càng tăng lên. Hoàng Ngân đương nhiên hiểu được sự tức giận của mẹ, cũng hiểu được tình huống hiện tại của bản thân khiến mẹ lo lắng nhường nào, bất đắc dĩ, cô đành phải miễn cưỡng gật đầu đồng ý “Được, mẹ, con đồng ý với mẹ là sẽ đi gặp anh ta một lần được chưa? Nhưng con nhất định phải nói trước cho mẹ biết, con sẽ không lừa anh ta chuyện con đã có con…” Trần Lan hơi sững sờ, đáy mắt cũng tối đi vài phần, trong miệng lẩm bẩm một câu “Thật sự là oan nghiệt! Cũng không biết có phải kiếp trước người làm mẹ này đã tạo nghiệp gì không…” “Mẹ, mẹ đừng như vậy…” Hoàng Ngân nghe xong có chút đau lòng và áy náy. “Mẹ không có ý trách con, mẹ chỉ đang thay con lo lắng cho tương lai mà thôi. Phụ nữ như con đúng là ngốc, không trải đời, cũng không biết suy nghĩ cho tương lai của mình…” Trần Lan nói đến mức hai mắt đỏ lên “Được rồi, mẹ cũng không hi vọng con lừa gạt người ta, con muốn thì cứ nói đi, cuối tuần này mẹ sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt.” “Vâng.” Hoàng Ngân không dám từ chối nữa. Tuy cô hiểu rõ lần xem mặt này sẽ có 90% là không thành công, nhưng đi xem một lần cũng sẽ an ủi được mẹ phần nào. Thật ra, trong lòng Trần Lan cũng không hề mơ hồ chút nào, đương nhiên bà biết với điều kiện của nhà bọn họ thì xác suất xem mắt thành công cũng giống như xác suất Dương Dương khỏi bệnh vậy, nhưng chỉ cần có cơ hội thì người làm mẹ như bà cũng không muốn từ bỏ… Dù sao có hi vọng cũng tốt hơn là không có. *** Cao Dương Thành đứng trước mặt y tá ở tầng mười khu nội trú. “Làm ơn giúp tôi kiểm tra xem tầng mười có người bệnh nào có người nhà là Đỗ Hoàng Ngân không? Người bệnh ở phòng nào?” “Có, người nhà của Đỗ Hoàng Ngân nằm ở phòng 1023, nhưng hôm qua bọn họ đã làm thủ tục chuyển viện rồi.” “Chuyển viện rồi sao?” Cao Dương Thành nhíu mày. “Vâng, nhưng hôm nay hình như vẫn chưa…” Y tá vừa nói được một nửa thì đã thấy Hoàng Ngân từ trong thang máy đi ra “Này, chị Hoàng Ngân, thật đúng lúc, bác sĩ Cao đang tìm chị đó.” Cao Dương Thành hơi nghiêng người, lập tức thấy được Hoàng Ngân. Hoàng Ngân nhìn thấy anh, cũng sững sờ một lúc. Một lát sau, cô đi về phía anh “Tìm tôi sao?” Hoàng Ngân hơi kinh ngạc. Cao Dương Thành đút hai tay trong túi, khẽ gật đầu “Ừm, tới thăm người nhà cô một chút.” Anh không hề che giấu. Hoàng Ngân hơi ngẩn người, đáy mắt lộ ra vẻ mất tự nhiên, sau đó khẽ cười “Cảm ơn, nhưng chúng tôi đã làm thủ tục chuyển viện rồi.” Cao Dương Thành nhíu mày lại “Sao vậy? Vinmec là bệnh viện có trang thiết bị tốt nhất, không phải ở lại sẽ tốt hơn sao? Chẳng lẽ cô thật sự thiếu tiền đến mức đó, không đủ để trả tiền điều trị ở chỗ này? Tôi đưa tiền cho cô, được không?” “Không phải, anh đừng hiểu lầm, tôi nghe nói trang bị kỹ thuật chữa bệnh tiên tiến nhất của Mỹ vừa được chuyển tới khoa huyết học của bệnh viện K, chuyên điều trị bệnh ung thư máu, cho nên tôi muốn tới đó thử xem sao…” Hoàng Ngân giải thích. Thì ra là thế! Cao Dương Thành gật đầu, trên mặt vẫn không có quá nhiều cảm xúc “Nghe nói hiệu quả chữa bệnh bên bệnh viện K cũng không tệ lắm, nếu thật sự như vậy thì cô đi thử xem sao. Nếu thiếu tiền thì cứ nói với tôi, hơn nữa bên khoa huyết học của bệnh viện K có mấy giáo sư chuyên khoa là thầy giáo cũ của tôi, nếu như cần thì tôi có thể giới thiệu…” Hoàng Ngân vô cùng cảm động trước sự giúp đỡ của anh. Cô mỉm cười, có chút xấu hổ “Vũ Đạt đã giúp tôi liên hệ rồi…” Đôi mắt đen láy của Cao Dương Thành giống như một miệng giếng sâu nghìn năm, gắt gao nhìn chằm chằm Hoàng Ngân ở phía đối diện, sâu đến mức không thấy đáy. “Tôi đến bệnh viện xử lý chút thủ tục còn sót lại, anh đi làm việc trước đi, tôi không quấy rầy anh nữa.” Hoàng Ngân mất tự nhiên nói. Cao Dương Thành không nhiều lời, khẽ gật đầu với cô, chào xong lập tức đi lướt qua Hoàng Ngân, trực tiếp tiến vào thang máy. Hoàng Ngân quay lại, nhìn dáng người cao lớn biến mất ở cửa thang máy, cảm thấy hơi hụt hẫng. Sau này bọn họ hẳn là không còn cơ hội nào để gặp mặt nữa. Về phần bệnh của Dương Dương, Hoàng Ngân đã suy nghĩ kĩ, lần này phải sang bệnh viện K xem xét tình huống trước đã, nếu như không còn cách nào khác thì cô mới nói toàn bộ sự thật cho Cao Dương Thành, đến lúc đó, cô cũng không biết cục diện mà bọn họ sẽ phải đối mặt là gì, cô chỉ biết rằng mỗi một bước đi của bọn họ sẽ vô cùng khó khăn. … Phòng bệnh số 1023. Cậu bé dựa vào ngực Mỹ khóc sướt mướt, nhưng cậu bé lại xòe tay ra như một ông cụ non, không ngừng lau nước mắt cho Mỹ “Chị Mỹ, đừng khóc, khóc xấu lắm, Dương Dương không thích chị khóc. Vừa nói hết câu, cậu bé lại càng khóc lớn hơn. Mỹ dùng một tay ôm Dương Dương kéo vào trong ngực, ôm cậu bé chặt hơn, nước mắt không ngừng tuôn rơi “Làm sao bây giờ? Chị Mỹ không nỡ rời xa Dương Dương…” Bởi vì, Mỹ hiểu hơn ai hết, lần này từ biệt với Dương Dương cũng có thể là âm dương cách biệt… “Dương Dương cũng không nỡ rời xa chị… Nhưng Dương Dương đồng ý với chị, chờ Dương Dương khỏi bệnh thì sẽ lập tức tới thăm chị, được không?” Dương Dương khóc đỏ cả mắt, dịu dàng an ủi Mỹ. “Ừm, chờ Dương Dương khỏi bệnh rồi thì nhất định phải đến tìm chị Mỹ, chị Mỹ ở đây chờ em…” Mỹ đặt đầu Dương Dương lên vai mình, ôm thật chặt, cô ấy đã sớm không khóc nổi thành tiếng nữa rồi. Hoàng Ngân đứng ở một bên nhìn thấy cảnh này cũng cảm động lau nước mắt, Đoàn Vũ Đạt thì im lặng đứng đó. Nửa giờ sau, sau khi tạm biệt tất cả các y tá, lúc chuẩn bị đi, Dương Dương lại không nhúc nhích “Hoàng Ngân, chờ Dương Dương một chút được không?” Hoàng Ngân ngồi xổm xuống “Dương Dương còn có việc gì sao?” “Vâng, con muốn nói lời tạm biệt với chú Cao.” Cậu bé nhỏ giọng nói. Hoàng Ngân hơi ngạc nhiên, thứ gọi là tình thân ẩn sâu trong lòng bỗng nhiên rục rịch, đáy lòng dâng lên một chút chua xót. Cô ngẩng đầu nhìn Mỹ ở bên cạnh, chậm rãi đứng lên, xấu hổ nói “Mỹ, làm phiền cô dẫn Dương Dương đi một chuyến được không…” “Được, không có vấn đề gì. Nào, bé ngoan, chị Mỹ dẫn em đi tìm chú Cao.” “Cảm ơn chị Mỹ!” Cậu bé nhất thời vui vẻ ra mặt, mặc cho Mỹ dẫn ra khỏi phòng bệnh. Hoàng Ngân nhìn bóng lưng vui vẻ của cậu bé, âm thầm thở dài một hơi, vô thức nói với Vũ Đạt “Không biết quyết định năm đó của em rốt cuộc là đúng hay sai… Cuối cùng thì bọn họ vẫn là cha con, đúng không?” Quyết định của cô có phải quá tàn nhẫn, quá ích kỷ rồi không? … Khi Dương Dương đẩy cửa phòng làm việc khoa ngoại thần kinh ra thì tất cả bác sĩ bên trong đều trừng to mắt nhìn cậu bé đáng yêu vừa xuất hiện giống như nhìn một sinh vật lạ. Cậu bé có đôi mắt to màu nâu giống như người nước ngoài, lông mi vừa dày vừa dài giống như hai chiếc quạt nhỏ, đôi mắt to sáng lấp lánh vì tò mò, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn giống như trái táo chín, đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ hận không thể nhào qua cắn một miếng. “Xin hỏi chú Cao Dương Thành có ở đây không?” Giọng nói non nớt của cậu bé vang lên trong phòng làm việc của khoa ngoại thần kinh, tầm mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn về Cao Dương Thành đang chăm chú chỉnh sửa tài liệu. Nghe được giọng nói trẻ con quen thuộc, Cao Dương Thành cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu. “Dương Dương?” Anh kinh ngạc, đặt tài liệu trong tay xuống, lập tức đứng lên. “Chú Cao!” Cậu bé vừa thấy Cao Dương Thành đã thả lỏng tay Mỹ ra, vui vẻ chạy về phía Cao Dương Thành. “Bác sĩ Cao.” Mỹ tươi cười đi tới, chào hỏi với Cao Dương Thành. Cô ấy khom người, ôm cậu bé vào trong ngực mình.

làm vợ bác sĩ chương 73