long hoàn vũ thần

Xem bộ sưu tập hình ảnh lông vũ PNG miễn phí mới nhất của chúng tôi với nền trong suốt, mà bạn có thể sử dụng trực tiếp trong poster, thiết kế tờ rơi hoặc powerpoint trình bày. Ngoài hình ảnh định dạng PNG, bạn cũng có thể tìm thấy lông vũ vectơ, tệp psd và hình nền Nỏ Hỏa Long : N H a Long Gậy Hỏa Long : G y H a Long Gậy Thiên Nữ : G y Thi n N Lông vũ: Lông vũ, L V, blue Hộp của Vua: --> H p c a Vua Hộp Dây Đỏ: --> H p D y Đ o (hoặc là: H p D y o) Ngọc Ước Nguyện: --> Ng c c Nguy n Ngọc Hỗn Nguyên: --> Ng c H n Nguy n Ngọc Tâm Linh: --> Ng c T m Linh Giờ Đồ Long hoàn toàn có thể kết hợp với Rồng Thần từ bản cập nhật DTCL 12.19. Đồng thời Đồ Long cũng được làm lại theo chỉ số mới như: Đồ Long sẽ được giảm 15% sát thương từ những kẻ địch có trên 1900 máu và Đồ Long cũng gây thêm một phần trăm sát Vay Tiền Online Cấp Tốc 24 24. Trên chủ phong, đèn hoa trang trí vô cùng rực rỡ. Một bầu không khí vui vẻ, hân hoan tràn ngập khắp mọi sân rộng nơi chủ phong chiếm một khoảng đất bằng rộng lớn. Nó được kiến tạo từ đời tổ sư thứ nhất, có thể chứa tới cả ngàn người. Nhưng trải qua ba ngàn năm không ngừng mở rộng và tu sửa, đến bây giờ nó có thể chứa tới cả vạn người. Nguồn nay, mỗi người tới chủ phong đều có một nét mặt khác thường. Cho dù, trong lòng họ vui hay buồn thì vẫn điểm một nụ cười cực kỳ rạng nay là ngày lễ tụ hội long trọng nhất trong bao năm qua trên Hoành Sơn. Suốt từ sáu mươi năm trước, sau khi trưởng lão Vu Hi Thần bước chân vào tiên thiên vẫn chưa từng có khi nào náo nhiệt như người được tham dự từ sáu mươi năm trước, đến hôm nay đều hết sức vui vẻ. Chỉ chỉ trỏ trỏ cho đám vãn bối mở mang kiến hết số người còn trẻ thì rất hiếu động. Họ luôn nhìn về lối vào của chủ phong, như đang đợi ai Hoành Sơn có vô số ngọn núi. Nhưng chủ yếu nhất chỉ có sáu ngọn cao nhất. Trừ chủ phong, Linh Dược phong ra còn lại là Phong Hỏa phong, Linh Ngọc phong, Mẫu Chỉ phong và Nghiễm Hạ ba nghìn năm qua, ở sáu ngọn núi này cũng từng xuất hiện vô số tiên thiên cường giả trở thành trụ cột của Hoành Sơn nhất mạch. Đương nhiên, trên những ngọn núi nhỏ còn lại cũng từng xuất hiện tiên thiên cường giả. Chỉ có điều đáng tiếc là số lượng tiên thiên ở đây không duy trì được sự đều đặn. Cho nên, ở các ngọn núi nhỏ, khi đám tiên thiên cường giả tử vong, đám đệ tử đời kế tiếp liền trở về chờ đợi đến khi có một người khác xuất nay, trên Hoành Sơn có hơn hai nghìn người. Thời gian sống của mỗi người ở đây đều cao hơn ngoại giới rất nhiều. Hậu thiên cường giả đạt tới thập tầng cùng có hơn chục đã sáu chục năm, vẫn chưa có người nào bằng vào sức mình bước vào tiên điểm này, khiến cho trái tim mỗi người trên Hoành Sơn luôn luôn khắc khoải. Nhưng đến hôm nay, tất cả mọi người đều biết, đệ tử bị trục xuất khỏi Hoành Sơn - Hạ Vũ Đức chẳng những tìm được hai viên tiên thiên nội đan mà còn đưa tôn nhi của hắn là Hạ Nhất Minh - một vị tiên thiên cường giả trở về, gia nhập vào Hoành với tất cả đệ tử Hoành Sơn thì đây chính là một tin cực tốt. Giờ phút này, bất kể có người nào còn chạy được cũng đã nhanh chóng đi tới chủ các ngọn núi chính vẫn cần phải lưu người canh gác, cùng với một số người già yếu ra, còn lại tất cả đều đến tham dự bữa Sư phụ! Hạ trưởng lão mới chỉ có mười bảy tuổi hay sao?- Nói nhiều! Chẳng lẽ lời Thái sư tổ mà ngươi cũng không tin?- Con tin! Nhưng mười bảy tuổi có thể bước vào tiên thiên ư?- Cái này... Để chút nữa sẽ tiếng bàn luận rì rầm nổi lên khắp dù Hạ Nhất Minh tới Hoành Sơn cũng đã được một tháng. Nhưng hắn cũng không thích đi lại. Ngoại trừ tàng thư các trên chủ phong, phòng luyện đan ở Linh Dược phong và dược viên ra thì cũng chưa từng đến chỗ nào thế, ngoại trừ đệ tử Linh Dược phong ra thì ngay cả đệ tử trên chủ phong cũng có ít người gặp được hắn, càng không nói đến đệ tử ở các ngọn núi nên, đối với Hạ trưởng lão, tất cả đều rất mong mỏi được cùng, một tiếng chuông lớn trên đỉnh núi vang lên, không khí xung quanh liền trở nên hết sức trang sân hoàn toàn yên tĩnh, không có một tiếng động, ngay cả hơi thở cũng gần như biến chuông trên đỉnh núi không phải lúc nào cũng có thể đánh. Chỉ trừ khi có sự kiện trọng đại mới được đánh lên, và cũng là lúc cánh cửa của tổ sư từ đường sẽ mở nay, tiếng chuông vang lên chính là do xuất hiện tiên thiên cường giả thiên cường giả ở bất kỳ môn phái nào cũng là một nhân vật quan trọng. Một khi trong môn phái xuất hiện cường giả như thế, cho dù là cử hành đại lễ cũng không có gì quá từ, cánh cửa đối diện với sân mở ra. Đi đầu là Vu Kinh Lôi, theo sát phía sau chính là ba vị trưởng cường giả mạnh nhất trên Hoành Sơn nhất mạch chầm chậm đi ra từ trong cánh mắt của họ như điện, bao quát hết tất cả những người phía dưới. Cho dù là lão già tóc bạc trắng hay là đứa trẻ mới bắt đầu tập luyện cũng đều cụp mắt xuống, không dám đối mặt cùng với lát sau, Vu Kinh Lôi gật nhẹ, Vu Hi Thần tiến lên, cất cao giọng nói- Đệ tử chủ phong nghe lệnh. Mở cửa tổ sư từ mắt tất cả đều nhìn về phía đỉnh núi với một sự ngưỡng dù bất cứ ai, có thể bước chân vào tổ sư từ đường, được hưởng sự cung phụng của đám đại đệ tử cũng đều là tiên thiên cường giả. Bọn họ đều là những nhân vật kiêu hùng trong cả ba ngàn năm lịch sử của Hoành người đều hy vọng có thể bước vào tiên thiên. Bởi vì chỉ có như vậy, bọn họ mới có tư cách bước vào tổ sư từ đường. Có điều, nguyện vọng này với đại đa số đều khó có thể trở thành hiện cửa nặng nề mở ra trước mắt mọi người. Khi cánh cửa mở ra, không biết người nào mở đầu, nhưng tất cả mọi người đều cung kính quỳ lạy trên mặt Kinh Lôi tự mình đốt một nén hương dâng lên. Sau đó là ba đại trưởng lão cùng với người đứng đầu các ngọn núi rồi mới đến đám hậu thiên cao thủ đạt tới thập người có tư cách dâng hương đều là trụ cột của Hoành Sơn. Nếu như tổ sư từ đường do những người đi trước dựng nên, thì hôm nay những người này chính là trụ cột bảo vệ cả bọn họ đều hứng chịu hết tất cả những ánh mắt hâm mộ và đố kỵ của bao người phía sau, đồng thời cũng trở thành mục tiêu phấn đấu cho lần tổ sư từ đường mở ra, đối với tất cả đám đệ tử đều là một lần thử Kinh Lôi cùng bốn vị trưởng lão nhìn thấy hết những điều đó. Ánh mắt của họ nhìn nhau hết sức hài sư từ đường không thể tùy tiện mở ra. Chứ nếu không, bọn họ rất muốn cứ khoảng mười, hai mươi năm lại mở ra một người được tiến vào tổ sư từ đường dâng hương đều hết sức trang nghiêm. Động tác của bọn họ đều hết sức cẩn cùng, sau khi tất cả dâng hương xong, Vu Hi Thần cao giọng, nói- Kính bái Tổ sư này, ngay cả Vu Kinh Lôi cũng quỳ rạp xuống đất. Trong không khí long trọng như vậy, cho dù trong tâm có bất ổn thì cũng hoàn toàn an khi tất cả quá trình hoàn tất, mọi người mới đứng lên. Vu Hi Thần sang sảng, trang nghiêm nói- Tổ sư chứng kiến! Hạ Vũ Đức tiến Vâng....Một thanh âm già nua từ lối vào vọng tới. Ánh mắt mọi người nhìn lại, chỉ thấy một người tóc bạc trắng nhưng tinh thần hết sức phấn chấn, xuất hiện ngay lối mắt Hạ Vũ Đức kích động, nhìn quanh. Tại nơi đây, bốn mươi năm trước, hắn bị Vu Kinh Lôi trục xuất khỏi sư môn. Khi đó, tất cả ánh mắt của mọi người đều nhìn lão với một sự khinh thường, dè luôn luôn mơ được trở về sư môn. Từng giây, từng phút, lão luôn cố gắng thực hiện điều nay, cũng chính ở nơi đây, ánh mắt của gần hai nghìn người nhìn lão lại tràn ngập sự hâm tử bị trục xuất lại một lần nữa tiến vào chủ phong khi cánh cửa tổ sư từ đường đang mở Vũ Đức hít một hơi thật sâu. Ánh mắt lão đầy kiêu ngạo. Tranh đấu cả đời cũng không hề uổng về phía tổ sư từ đường, đám người trên sân cứ vậy mà tránh ra, nhường cho lão một con đường thẳng tắp. Khung cảnh giống như đón một vị tướng quân thắng trận trở về với nghi thức cao Vũ Đức quá vui sướng, khuôn mặt ửng hồng. Lão biết, chỉ có tiên thiên trưởng lão mới có thể được hưởng nghi thức Vu Kinh Lôi cho lão được hưởng nghi thức này chính là vì bồi thường chuyện trục xuất khỏi sư nhiên, Hạ Vũ Đức cũng hiểu rõ, có thể nhận được đãi ngộ thế này cũng là nhờ Hạ Nhất Minh. Nếu không có tôn nhi thì cho dù lão có cầm về hai viên tiên thiên kim đan cũng đừng mơ tới chuyện dù, Hạ Vũ Đức cảm thấy mỹ mãn, muốn tránh sang một bên. Nhưng từ cửa vào sân đến tổ sư từ đường chỉ còn một con đường này mà lão tới gần tổ sư từ đường, liền dừng lại, cung kính quỳ xuống, cao giọng nói- Đệ tử bị trục xuất Hạ Vũ Đức bái kiến liệt tổ liệt Hi Thần khẽ gật đầu, cao giọng nói- Lịch đại tổ tông chứng kiến, Hạ Vũ Đức mặc dù bị trục xuất khỏi sư môn, nhưng qua bao nhiêu năm vẫn không hề oán thán, hết lòng với Hoành Sơn. Lần này, Hạ Vũ Đức lại vì Hoành Sơn lập công lao, dẫn trưởng lão Hạ Nhất Minh gia nhập bổn môn. Với công lao đó, chúng ta quyết định khôi phục thân phận đệ tử Hoành Sơn cho Hạ Vũ Đức. - Hắn xoay người, quát lớn- Hạ Vũ Đức! Ngươi có nguyện ý quay lại sư môn hay không?Hạ Vũ Đức ngẩng đầu, những lời từ trong tâm cứ thế thoát ra- Đệ tử nguyện âm của lão như tiếng sấm, vang vọng khắp sân. Sự thành khẩn trong đó làm rung động tất cả mọi người. Trên sân hoàn toàn lặng ngắt, mỗi người nhìn Hạ Vũ Đức đều hết sức cảm lòng mỗi người đều tự hỏi, nếu mà mình như thế có thể làm được như Hạ Vũ Đức hay không?Từ từ, ánh mắt của tất cả mọi người xuất hiện sự kính nể. Bởi tất cả bọn họ đều biết tình cảm của mình đối với Hoành Sơn không thể bằng với vị lão nhân trước khi thực hiện ba bái, chín lạy trước bài vị tổ sư, Hạ Vũ Đức đi tới trước mặt Dược đạo nhân, quỳ xuống, nói- Sư phụ! Đệ tử đã lão trở về Linh Dược phong, gặp lại Dược đạo nhân cũng đã từng nói những lời đó. Mà bây giờ, trước mấy ngàn đệ tử Hoành Sơn, dưới sự chứng giám của liệt tổ, liệt tông, lão cũng lại nói y như vậy. Chỉ có điều, hai lần nói lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác này, vô số lão nhân cũng đều cảm thán. Tất cả đều nghĩ lại cảnh cách đây bốn chục năm. Khi đó, cơ bản chẳng có ai nghĩ tới, Hạ Vũ Đức lại có thể trở về sư môn trong cảnh như thế đạo nhân đỡ Hạ Vũ Đức lên, vui mừng gật đầu một cái, nói- Vũ Đức! Mừng cho Vũ Đức lên tiếng, xoay người đi tới khu vực đệ tử Linh Dược phong. Hạ Võ Cận đứng đầu, cùng với đám đệ tử nhiệt tình chúc mừng lão. Hạ Võ Cận còn đưa tay ra nắm chặt lấy tay lão. Bốn bàn tay nắm chặt lại thể hiện bao điều khó nói bằng Kinh Lôi chầm chậm bước lên. Vu Hi Thần nhanh chóng lui xuống. Lão biết, nhiệm vụ của mình đến đây là thấy Vu Kinh Lôi đứng dậy, trong sân lại hoàn toàn yên tĩnh. Tất cả đều biết nguyên nhân mà người đứng đầu Hoành Sơn này xuất khi Hạ Vũ Đức trở về, không khí trong sân hết sức huyên náo. Nhưng đến giờ phút này, trong ánh mắt mỗi người, Vu Kinh Lôi giống như một vị thần tồn mặt lão nhân nghiêm trang, sang sảng nói- Mời Hạ Nhất âm của lão vọng ra, tất cả mọi người đều chú mục nhìn về lối vào hề có lấy một bóng người nào ở đó...Trong lúc mọi người đang hoài nghi, một thân hình đột nhiên xuất hiện. Đó là một nam tử còn trẻ. Khuôn mặt hắn cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng đôi mắt lại rất sáng. Nếu có người nào tiếp xúc với ánh mắt của hắn, trong lòng liền run lên mà cụp mắt những người đã gặp qua, những người mới gặp Hạ Nhất Minh trong lòng đều cảm khái. Mặc dù, họ đã biết trước tuổi Hạ Nhất Minh mới chỉ có mười bẩy, nhưng nghe với nhìn lại là hai khái niệm hoàn toàn khác bọn họ tận mắt chứng kiến tuổi của Hạ Nhất Minh, trong lòng hoàn toàn choáng váng. Trong số đó, ngây ngất nhất chính là những người đã đạt tới thập tầng. Ánh mắt họ còn phức tạp hơn đám đệ tử bình thường rất Nhất Minh cũng giống như Hạ Vũ Đức đi qua cả ngàn người tới trước tổ sư từ đường. Khi hắn tới được đây liền cảm nhận những ánh mắt sau lưng mang tới một áp lực thật dù Hạ Vũ Đức là cao thủ thập tầng, nhưng dù sao vẫn không phải tiên thiên cường giả, cho nên không cảm nhận được áp lực đó như thế Hạ Nhất Minh lại có thể cảm ứng được rõ rang điều đó. Hắn còn phát hiện trong đám người này có hơn mười người đạt tới thập tầng. So với đám đệ tử bên dưới, áp lực của họ ép đến mình còn lớn hơn rất quá, là tiên thiên cường giả, Hạ Nhất Minh chỉ cần vận chuyển chân khí trong cơ thể liền không còn cảm thấy gì lòng hắn chợt nghĩ tới đám đệ tử Hạ gia cùng lứa. Khi đó, thấy ánh mắt của đám gia đinh, nô bộc nhìn mà hắn cảm thấy có chút kinh hãi. Nhưng hôm nay, dưới ánh mắt của cả mấy ngàn người, hắn lại hết sức thản có mấy năm, hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều. Lúc này, hắn như hoàn toàn chìm trong một cảm giác khác....- Hạ Nhất Minh! - Vu Kinh Lôi ho nhẹ một tiếng. Ánh mắt lão nhìn vào hai mắt Hạ Nhất Minh, trầm giọng hỏi- Ngươi có bằng lòng gia nhập Hoành Sơn hay không?Hạ Nhất Minh bừng tỉnh, ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn hoàn toàn tập Nguyện tiếng nhẹ nhàng thoát ra từ trong miệng hắn. Thanh âm vang lên trong khoảng không yên tĩnh, nghe giống như tiếng sét dù bốn vị trưởng lão đã biết được đáp án, nhưng đến lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy vui Tốt! - Vu Kinh Lôi cao giọng nói- Liệt tổ liệt tông trên cao, từ hôm nay, Hạ Nhất Minh gia nhập Hoành Sơn nhất mạch, trở thành tiên thiên trưởng lão thứ xoay người, quỳ xuống. Bên cạnh hắn, đám Dược đạo nhân cũng làm Nhất Minh có thể cảm ứng thấy phía sau hắn tất cả mọi người, ngay cả gia gia Hạ Vũ Đức cũng không ngoại lệ, quỳ rạp dù không có người chỉ điểm, nhưng trong tình cảnh này, chỉ cần không phải người điên cũng biết làm thế nào. Hạ Nhất Minh liền quỳ xuống, hòa nhập cùng với mọi thiên cường giả gia nhập so với việc Hạ Vũ Đức trở về thì quan trọng hơn nhiều. Buổi lễ do chính Vu Kinh Lôi chủ trì... Hạ Nhất Minh chẳng những thực hiện tam bái, chín lạy trước bài vị tổ sư mà còn theo các vị trưởng lão, nắm được các bài vị, sự tích của các vị tiền một ngày, điển lễ long trọng mới chấm cùng, Vu Kinh Lôi trước mặt đám đệ tử và các vị trưởng lão, trịnh trọng đem đồng bài ra, nói- Hạ trưởng lão! Đây là lệnh bài trưởng lão Hoành Sơn. Ngươi hãy nhận lấy và giữ gìn cho cẩn Nhất Minh giơ hai tay nhận lấy. Nhìn trên lệnh bài có khắc một đám mây lượn quanh sườn núi, tượng trưng cho hình ảnh xung quanh Hoành Sơn. Đặc biệt ngọn chủ phong trong Hoành Sơn còn cao hơn mây, như muốn vươn thẳng tới khi nhận lấy tấm lệnh bài, Hạ Nhất Minh biết, hắn đã chính thức trở thành một thành viên trong núi. Vận mệnh của hắn từ nay về sau sẽ gắn liền với môn phái cho đến lúc chấm dứt. Người đăng ๖ۣۜLand ๖ۣۜVô ๖ۣۜTàLăng Vân bị Dạ Tinh Thần một chân đạp bay, lại trong nháy mắt đi xa ngàn mét xa. Dạ Tinh Thần không có nghĩ tới tên này vậy mà không có trốn tránh, nhất thời ảo não chính mình một cước này đá nặng, nàng âm thầm dậm chân, đang muốn phi thân đuổi theo, thân thể mềm mại lại bỗng nhiên cứng đờ! Chính mình thân thể, lại bị người theo theo sát phía sau ôm lấy! Mà lại, cái kia từ phía sau xuyên qua chính mình dưới nách hai tay, vô cùng không thành thật, lại trực tiếp tại trước ngực nàng bá đạo làm loạn, tùy ý du đi. Cái kia hai tay âm lãnh, rét lạnh, không có chút người sống trên thân nóng hổi khí, sau lưng dán chặt lấy chính mình thân thể kia, cũng là đồng dạng cảm giác, để Dạ Tinh Thần cảm giác là bị một cái Băng Nhân ôm lấy đồng dạng. "Âm vật tự tìm cái chết!" Dạ Tinh Thần mày liễu dựng thẳng, lại gặp nguy không loạn, theo một tiếng mềm mại xoẹt, nàng thần niệm nhất động! Trên thân Thiên Ma Đái bỗng nhiên đoàn đoàn chấn khai, trước vì thân thể nàng căng ra một tia không gian, ngay sau đó thả ra Tinh Thần vòng xoáy! Oanh! "Đánh lén" Dạ Tinh Thần người không nghĩ tới nàng phản ứng kịch liệt như thế, ở đâu là đối thủ, dọa đến tranh thủ thời gian buông tay, liền muốn ẩn thân bỏ chạy. Chỉ tiếc, lúc này thời điểm, Dạ Tinh Thần đã thả ra Tinh Thần vòng xoáy, cái kia vòng xoáy chẳng những có khủng bố lực hút, hơn nữa còn đang nhanh chóng xoay tròn, trực tiếp đem hắn trùng kích đầu óc choáng váng, chỉ cảm giác mình như là đặt mình vào đầy trời trong tinh hà, căn bản là trốn không. "Giết!" Dạ Tinh Thần dưới cơn thịnh nộ, lập tức lại tế ra Thiên Ma Song Trảm, nàng liền nhìn đều chẳng muốn nhìn cái kia buồn nôn chết người Âm vật, đem hắn vây khốn về sau, thì phải lập tức đem hắn chém thành muôn mảnh! "Tinh Thần dừng tay! Là ta à!" Ngay tại Dạ Tinh Thần tế ra Thiên Ma Song Trảm trong nháy mắt, Lăng Vân chân thân bỗng nhiên hiện thân tại nàng Tinh Thần vòng xoáy bên trong, trực tiếp cùng chính mình Âm Thần hợp hai làm một, mặt mũi tràn đầy dở khóc dở cười nói ra. Dạ Tinh Thần ngây một chút người, hơi nghiêng một cái đầu, lập tức liền nghĩ minh bạch cái gì, kết quả lại là khí nghiến răng nghiến lợi, chợt quát lên "Ngươi cũng không được!" Thiên Ma Song Trảm, Hiruzen như vòng, Nguyệt Trảm như câu, hóa thành hai đoàn loá mắt bạch quang, đồng thời hướng về Lăng Vân chém tới, không chút khách khí. Lăng Vân ". . ." Hắn đủ kiểu bất đắc dĩ, chỉ được duỗi ra hai tay, một tay một cái, đem cái kia Thiên Ma Song Trảm nắm trong tay, sau đó cười khổ nói "Cũng là chỉ đùa với ngươi nha, không cần đến tức giận như vậy a." "Hừ!" Dạ Tinh Thần hiện tại dĩ nhiên không phải Lăng Vân đối thủ, nàng Thiên Ma Song Trảm bị Lăng Vân bắt lấy, liền lại không còn cách nào thôi động nửa phần, chỉ có thể coi như thôi, miệng phía trên nhưng như cũ hỏa khí mười phần "Tức chết ta!" Lăng Vân chỉ có thể ngượng ngùng cười làm lành, ưỡn nghiêm mặt cầu xin tha thứ "Tinh Thần, ngươi trước tiên đem thần thông cho thu được không? Thu thần thông chúng ta lại nói tiếp." Thật sự là ăn trộm gà bất thành còn mất nắm gạo, thì vừa mới cái này một chút, Lăng Vân Âm Thần thì thụ trọng thương, chỉ thiếu một chút, liền muốn biến thành tro bụi. Bất quá, vừa mới trong nháy mắt đó ** mùi vị, nhưng cũng đồng dạng mỹ diệu khó tả, Âm Thần ôm lấy người, cơ hồ tương đương tại chiếm hữu, chỗ có cảm giác vô cùng vì chân thực, quần áo che chắn cái gì, căn bản không tồn tại. Âm Thần có thể hiển hình khu vật, liền có thể làm người có thể làm rất nhiều chuyện, trong cổ thư chỗ nói, nữ quỷ câu dẫn đi thi thư sinh, tức là như thế đạo lý. "Tu ra cái rách rưới Âm Thần, nhìn đem ngươi cho đắc ý!" Dạ Tinh Thần cắn răng giận mắng, trắng Lăng Vân liếc một chút, nhưng trong lòng cũng hối hận vừa mới ra tay quá nặng, sau đó lập tức thu Tinh Thần vòng xoáy, cũng đem chính mình khí thế triệt để thu liễm, để cho mình như là thường nhân đồng dạng, lúc này mới thoáng tung bay xa một chút, đối Lăng Vân nói ra "Đem ngươi Âm Thần thả ra nhìn xem." Xoạt! Lập tức liền có một thân ảnh, lần này trực tiếp theo Lăng Vân trên thân thể đi tới, cùng Lăng Vân đứng sóng vai, quả nhiên cùng Lăng Vân giống như đúc, chỉ là thần sắc uể oải, bóng người cực kỳ phai mờ, tung bay lung lay, lắc lư bất ổn. Đây chính là Âm Thần bị bị thương nặng bộ dáng. Dạ Tinh Thần mặc dù là nữ nhân, cũng đã là luyện khí tầng chín đỉnh phong cảnh giới, tùy thời có thể Trúc Cơ, trên người nàng Dương khí cùng huyết khí hạng gì hừng hực, Lăng Vân Âm Thần ôm lấy nàng, vốn là đã là cực kỳ mạo hiểm hành động, huống chi còn lọt vào Dạ Tinh Thần toàn lực phản kích. Vừa mới, muốn không phải Lăng Vân trực tiếp thoáng hiện, cùng chính mình Âm Thần hợp hai làm một, như vậy hắn cái này Âm Thần, sớm đã bị Dạ Tinh Thần Thiên Ma Song Trảm cho chém thành muôn mảnh, trực tiếp đánh tan thành một đoàn Âm khí, chính mình thần hồn cũng phải bị thương nặng, không có một hai tháng, đều rất khó khôi phục. Dạ Tinh Thần không nhìn Lăng Vân, chỉ là nhìn qua cái kia vừa mới trên người mình tác quái Âm Thần Lăng Vân, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, thần sắc cổ quái, thực sự nhịn không được xông đi lên đưa nó triệt để đánh tan xúc động. "Khác xúc động a!" Hai cái Lăng Vân đồng thời nhấc tay đầu hàng "Ta sai, ta thật sai!" Dạ Tinh Thần cười khúc khích, lại liếc Lăng Vân bản tôn liếc một chút, cắn răng hỏi "Vừa mới rất đã a?" ". . ." Lăng Vân hậm hực "Chính là thời gian ngắn một chút. . ." "Ta nhìn ngươi vẫn là muốn chết a!" Dạ Tinh Thần mày liễu bỗng nhiên vẩy một cái, giơ lên tay mịn, vung đầu nắm đấm, làm bộ vọt tới trước. Lăng Vân Âm Thần xem xét không ổn, lập tức thân hình tung bay, lại cùng Lăng Vân hợp hai làm một, sau đó hắn khoát tay, đem một khỏa Huyền Âm Đan ném vào bên trong miệng, mượn nhờ dược lực khôi phục thần hồn. Khỏa này Huyền Âm Đan, trên cơ bản liền xem như phế, đẫm máu đại giới a! "Hiển hình, khu vật." Dạ Tinh Thần dừng lại chơi đùa, suy tư nói ra "Ngươi Âm Thần, làm sao có thể tu luyện nhanh như vậy?" Đúng là đối với cái này nửa chút đều không kinh ngạc, mà lại Dạ Tinh Thần cũng hoàn toàn không có che dấu "Chính mình rất hiểu" ý tứ, trực tiếp thì hỏi ra. "Thiên phú! Hắc hắc, thuần túy là thiên phú!" Lăng Vân cười đắc ý, hắn hiện tại đã phát giác được, tối nay Dạ Tinh Thần cùng hắn một chỗ thời điểm, luôn luôn có một ít viễn siêu bình thường biểu hiện cùng ngôn ngữ, biết Dạ Tinh Thần trên thân khẳng định phát sinh không được sự tình, lại cũng không lo lắng, chỉ là vì nàng cao hứng mà thôi. Rốt cuộc, Ninh Linh Vũ một thân hai hồn, thể nội có một cái nữ tiên Đế linh hồn sự tình hắn đều được chứng kiến. Dạ Tinh Thần trên thân phát sinh sự tình coi như lợi hại hơn nữa, chẳng lẽ còn có thể so sánh Ninh Linh Vũ một thân song hồn còn kinh khủng hơn sao thế? Huống chi, Dạ Tinh Thần biểu hiện, cùng Ninh Linh Vũ rất khác nhau, Ninh Linh Vũ trực tiếp là tính cách đại biến, mà Dạ Tinh Thần nhưng thật giống như là thoáng cái tìm hiểu được rất nhiều liên quan tới tu chân sự tình, mặc kệ Lăng Vân nói ra cái gì danh từ mới, nàng cũng có thể chứa lời nói, đến mức tính cách nha, cũng không có quá lớn biến hóa, nhưng là rõ ràng nhiều một loại minh xét hết thảy, chưởng khống hết thảy lạnh nhạt khí chất. Đây là Lăng Vân cực kỳ yêu thích, bởi vì đây mới là đạo lữ, chánh thức đạo lữ! Cho nên hắn căn bản lười nhác nghèo tìm tòi cơ sở, Lăng Vân rõ ràng, y theo Dạ Tinh Thần tính cách, mặc kệ cái gì, nàng cảm thấy nên nói thời điểm, nhất định sẽ đối Lăng Vân nói rõ. "Miệng lưỡi trơn tru, chán ghét!" Dạ Tinh Thần miệng phía trên nói chán ghét, kì thực là ưa thích vô cùng Lăng Vân loại này không đứng đắn bộ dáng, nàng trong đôi mắt đẹp thần thái gợn sóng, tinh xảo cái cằm hơi hơi giương lên. "Mau đưa ngươi Âm Thần lại thả ra cho ta xem một chút." Lăng Vân sờ lên cằm, thật là có chút do dự. Dạ Tinh Thần cười khúc khích "Yên tâm, ta sẽ không lại khi dễ hắn." Xoạt! Bóng người một phần, Lăng Vân Âm Thần lần nữa từ trên người hắn bay ra, một khỏa Huyền Âm Đan ăn vào, Âm Thần thân thể rõ ràng ngưng thực rất nhiều, làm ra làm chơi ra chơi, đối với Dạ Tinh Thần mỉm cười. Dạ Tinh Thần cắn môi dưới, làm sao nhìn đều cảm thấy Lăng Vân cái này Âm Thần là tại cười xấu xa. Đáng tiếc, Dạ Tinh Thần tâm lý rõ ràng, thật sự là không thể lại đánh Lăng Vân cái này Âm Thần, Lăng Vân đem Âm Thần tu luyện đến nước này, có trời mới biết hắn hao phí nhiều ít tư nguyên cùng tinh lực! "Ngươi chừng nào thì ra Âm Thần?" "Ngô. . . Không đến ba ngày đi." Dạ Tinh Thần "! ! !" Nàng thực sự quá kinh dị! Vừa trong lòng mới mặt một chút kia nổi nóng, đã sớm ném đến lên chín tầng mây đi. Tu ra Âm Thần không đến ba ngày, liền có thể đến hiển hình khu vật cấp độ, đã được cho Âm Thần đại thành, dạng này tu luyện tốc độ, dù là lấy Dạ Tinh Thần hiện tại khủng bố nhận biết, cũng không thể không cảm thấy rung động! Đừng nói tu chân giả Âm Thần, cũng là Âm Phủ chánh thức quỷ vật, cũng rất khó tại ngắn ngủi ba ngày thì có thể làm được hiển hình khu vật, vậy cần tuyệt hảo cơ duyên, đỉnh phong thiên phú, cùng với tuyệt đại chấp niệm, ba cái kết hợp hoàn mỹ, mới có hi vọng. Dạ Tinh Thần thu liễm lại tự thân chỗ có khí tức, chậm rãi tiến lên đây, cẩn thận từng li từng tí tới gần Lăng Vân Âm Thần, duỗi ra một cái thon dài ngón tay, tại hắn đầu vai nhẹ nhàng đâm một cái. Xúc tu chỗ, trừ so vừa mới càng thêm rét lạnh, âm lãnh bên ngoài, hắn cảm giác, thì cùng Lăng Vân chân thân không cũng không khác biệt gì, thì liền Âm Thần giờ phút này huyễn hóa ra đến quần áo, cũng là cùng Lăng Vân xuyên một dạng, duy nhất khác nhau là nhan sắc. "Như thế nào?" Lăng Vân cười hỏi, hắn rất muốn nghe nghe Dạ Tinh Thần cái nhìn. Dạ Tinh Thần hơi suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói "Hiện tại cũng đừng xách, bất quá bị đánh trước đó lời nói, nếu như gặp phải lúc trước Tư Không Đồ triệu hoán đi ra Hắc Sát Ma Thần, hẳn là có thể đánh cái ngang tay." Lăng Vân hơi hơi há miệng. Bởi vì đây là cực kỳ tinh chuẩn đánh giá! Cái gì đánh giá cũng không trọng yếu, cái này chỉ có thể nói rõ một việc, Dạ Tinh Thần hiện tại ánh mắt, đã vượt xa nàng cảnh giới! "Hơi yếu một chút nhi a, thua tại thân thể ngưng luyện trình độ không đủ, mà lại cũng không tiện tay binh khí, rất khó đối cái kia Hắc Sát Ma Thần tạo thành thực chất thương tổn." Lăng Vân cũng làm ra chính mình phán đoán, rốt cuộc, hắn lúc trước thật sự cùng cái kia Hắc Sát Ma Thần chiến đấu qua, biết đầu kia Ma Thần thân thể đến cùng mạnh mẽ dường nào, cho nên phán đoán tự nhiên càng thêm chuẩn xác. Âm Thần phần này thực lực, đúng lúc cũng chính là Lăng Vân chỗ nói, nếu như mình Âm Thần, đối lên hiện tại Mạc Vô Đạo, vừa tốt đầy đủ đối phương uống một bình thực lực phán đoán. Bởi vì ngủ say 49 ngày, tỉnh lại Mạc Vô Đạo, tăng thêm hắn Âm Thần, vừa tốt nắm giữ hàng phục đầu kia Hắc Sát Ma Thần thực lực. Bất quá Lăng Vân đồng thời không nóng nảy, dù sao mình Âm Thần mới vừa vặn tu thành, vẫn không có thể ngưng tụ thành pháp thân, không thể vận dụng pháp lực, cũng còn không có tiện tay pháp bảo đây. Dạ Tinh Thần dùng ngón tay đâm một chút Lăng Vân Âm Thần thân thể làm thăm dò về sau, hứng thú nổi lên, đúng là hai tay đều xuất hiện, trước lung tung xoa bóp "Lăng Vân" khuôn mặt, vừa trơn rơi đến hắn đầu vai, cánh tay, một trận bắt làm. Lăng Vân bản tôn đứng ở một bên, lăng lăng nhìn lấy, sắc mặt rất không tự nhiên, sau cùng bất đắc dĩ nói "Đại tỷ, ăn người đậu hũ, cũng muốn có chừng có mực a!" "Hừ! Cô nãi nãi cái này gọi báo thù rửa hận!" Dạ Tinh Thần cố nén ý cười, lại đưa tay nắm "Lăng Vân" cái mũi, không cho hắn thở dốc "Để cho ngươi nhớ kỹ, về sau ít đi ra ngoài giương oai, muốn đối nhà khác cô nương mưu đồ làm loạn!" Lăng Vân ngẩng đầu nhìn lên trời, trừ không phản bác được, còn có thể làm sao. "Đúng, ngươi cái này Âm Thần, nhưng có chính mình quan tưởng chi pháp?" Dạ Tinh Thần không ngừng "Khi dễ" lấy trước mắt Lăng Vân, đột nhiên tùy ý hỏi. Lăng Vân giật mình trong lòng. Bởi vì Âm Thần tu luyện, trọng yếu nhất một cái đường lối, chính là quan tưởng! Riêng là ngưng tụ thành pháp thân về sau, xem suy nghĩ gì, chiến đấu thời điểm liền có thể biến thành cái gì, đến lúc đó chẳng những có thể thi triển ra bị quan tưởng chi vật bộ phận năng lực, còn có thể trong thời gian ngắn điên cuồng đề cao Âm Thần thực lực! Cùng loại với Tư Không Đồ dùng Thỉnh Thần Thuật, triệu hoán đi ra Hắc Sát Ma Thần; Hoặc là Long Hổ Sơn Thượng Thanh Cung Liệt Long chân nhân thi triển Hàng Tiên Thuật, chỉ là cái kia không cần quan tưởng, chỉ cần mời tiên người ngắn ngủi trên thân. Lại hoặc là Vạn Phật môn lấy thân thể Hóa Phật, cái kia chính là thuần túy nhất quan tưởng chi pháp. "Không có, còn không có ngưng kết ra pháp thân đây, quan tưởng chi pháp không nóng nảy." Lăng Vân lời nói này rất đuối lý, là kiên trì nói, hắn bản năng trực giác, Dạ Tinh Thần lời nói bên trong có lời nói. Quả nhiên, Dạ Tinh Thần bỗng nhiên dừng lại động tác trên tay, quay đầu liếc Lăng Vân liếc một chút, giống như cười mà không phải cười, rõ ràng không tin. "Ta có một loại, có lẽ đối ngươi sau này tu luyện Âm Thần hữu dụng.".Bạn đang đọc truyện tại Cái này thạch thất là người tại trên vách đá mở đi ra, ngăn nắp, dài rộng đều có khoảng chín mét, có chừng hơn tám mươi mét vuông, âm lãnh mà thần bí. Trong thạch thất trừ cái này một cái cự đại quan tài, lại không hắn bất kỳ vật gì. Quan tài chính là thanh đồng tạo thành, chiều dài sáu mét, chiều rộng bốn mét, cao gần hai mét, cứ như vậy bày ở thạch thất chính giữa, hiện lên Đông Tây Phương hướng bày đặt. Tiểu Bạch tựa hồ đối với sơn cốc này phía dưới quan tài gặp quá nhiều, hoàn toàn là chẳng hề để ý bộ dáng, lắc đầu vẫy đuôi đi theo Lăng Vân bên cạnh, cũng tới đến quan tài bên cạnh. “Tại như vậy Âm Sát địa phương bày một thanh Thanh Đồng Quan Tài, bên trong không có Cương Thi a?” Lăng Vân trong lòng âm thầm cân nhắc, do dự muốn không nên mở ra. Nơi đây đã cách âm trận mắt trận rất gần, Lăng Vân vừa rồi tại bên ngoài quan sát qua, bên ngoài này cái cự đại hang động bốn phía trên vách đá, trừ có mấy cái hang động bên ngoài, chỉ có nơi này có một cái cửa đá, hắn linh khí sắp hao hết, nếu như lại phóng tới hang động, không nói trước có thể hay không đào thoát những Hấp Huyết Biên Bức đó cuồng bạo công kích, nếu như gặp lại một chút nguy hiểm, liền có thể sẽ lập tức một mạng. Cho nên hắn lựa chọn xông vào thạch thất, tiến hành một phen tu chỉnh, bổ sung tốt thể nội linh khí về sau, lại tính toán sau. Nhưng hắn vừa tiến đến liền thấy cái này cái cự đại quan tài, tâm lý liền bắt đầu ngứa đứng lên, căn cứ hắn tính cách, nếu như không đánh mở miệng này quan tài, khẳng định sẽ cảm thấy có lỗi với chính mình. “Nhập Bảo Sơn há có thể tay không mà quay về?! Đây không phải là ta phong cách mà!” Lăng Vân mỉm cười, trong lòng yên lặng nói một tiếng xin lỗi, đưa tay liền muốn mở quán! Người chết cùng hài cốt Lăng Vân thấy nhiều, hiện tại hắn Nhân Hoàng Bút nơi tay, không có giết không Cương Thi, chỉ cần là một chọi một, Lăng Vân thật đúng là không phải rất lợi hại để ý. Lăng Vân một tay nắm lấy vách quan tài đưa tay bỗng nhiên giơ lên, phát hiện cái này thanh đồng tạo thành vách quan tài thật sự là quá nặng, hắn một cái Thủ Lực rễ phụ vốn không thể nhúc nhích mảy may. “Đậu phộng, nặng như vậy?” Lăng Vân khẽ nhíu mày, đổi dùng song tay nắm lấy vách quan tài một bên, lần nữa bỗng nhiên đi lên nhếch lên, lại phát hiện này vách quan tài vẫn không nhúc nhích. Đương nhiên chìm, cái này vách quan tài có hai mươi bốn bình phương, độ dày có mười mấy centimet, toàn thân thanh đồng chú tạo, tối thiểu có tốt nặng mấy tấn, bằng vào Lăng Vân luyện thể ba tầng đỉnh phong tu vi, căn bản không có khả năng nhấc lên. “Hô...” Lăng Vân thở ra một hơi thật dài, đem hô hấp điều hoà, sau đó song tay đè chặt vách quan tài biên giới, dùng hết toàn lực hướng bên cạnh đẩy! Này vô cùng cẩn trọng vách quan tài quả nhiên bị hắn đẩy ra một tia khe hở, trong nháy mắt, vô tận quang hoa từ cái kia trong khe hở chiếu bắn ra, rất là sáng chói chói lọi! “Đậu phộng, quả nhiên có bảo bối!” Lăng Vân mừng rỡ trong lòng, hưng phấn phía dưới, đem hai tay khí lực làm đến cực hạn, lập tức liền đem vách quan tài cho đẩy ra nửa mét khoảng cách, âm lãnh thạch thất bên trong, quang hoa đại thịnh! “Hắc hắc, Dạ Minh Châu a, nhiều như vậy Dạ Minh Châu!” Lăng Vân tuy nhiên đi qua vừa rồi tuyệt đối hắc ám, nhưng hắn cũng sử dụng không ít Liệt Hỏa Phù, cái này đột nhiên bạo ánh sáng mang tuy nhiên chướng mắt, nhưng hắn hoàn toàn không có có chịu ảnh hưởng, trực tiếp liền thấy rõ ràng trong quan tài bộ tình cảnh. Xác thực nói, cái này cái cự đại Thanh Đồng Quan Tài, cũng không thể gọi là quan tài, chỉ có thể coi là quan tài. Cái này quan tài đồng bên trong, Lăng Vân trước hết nhất chú ý tới cũng là này gần trăm viên dạ minh châu, hơn phân nửa nhi khảm nạm tại quan tài đỉnh chóp, ta dứt khoát liền bày đặt tại quan tài bộ, mỗi một khỏa đều đồng dạng lớn nhỏ, chừng to như quả nhãn, trán phóng vô tận quang hoa, rất là chói lóa mắt. “Quả nhiên không có uổng phí chịu tội, liền xông những này Dạ Minh Châu, đã giá trị!” Lăng Vân đắc ý cười hắc hắc, lúc này mới nhìn về phía quan tài bên trong hắn địa phương. Quan tài chính giữa, trưng bày một thanh chánh thức quan tài, đồng dạng là thanh đồng chú tạo, quan tài dài hai mét hai, rộng và cao cũng có hơn một mét, phía trên điêu khắc đủ loại hoa, chim, cá, sâu, chạm trổ rất là rất thật sinh động, tại Dạ Minh Châu quang mang phía dưới, lộ ra sinh động như thật. Mà quan tài khoảng chừng hai bên, đều có một cái dài hơn một mét hình vuông làm bằng gỗ hộp dài, Lăng Vân rõ ràng có thể cảm giác được, này dài trong hộp, lại có từng tia từng tia linh khí lộ ra. Cảm giác được linh khí, Lăng Vân chánh thức hưng phấn lên, hắn lần nữa sử xuất toàn lực, lại đem quan tài dày tấm hướng một bên đẩy ra nửa mét, sau đó tung người một cái liền nhảy vào qua. Đối đầy mắt Dạ Minh Châu nhìn cũng không nhìn, Lăng Vân đưa tay liền đem hai cái hộp gỗ toàn bộ kéo đến trước mặt mình, trước tiên đem quan tài bên tay phải hộp gỗ mở ra, phát hiện bên trong rõ ràng là một cây đao. Lăng Vân mừng rỡ dị thường, đưa tay liền nắm lấy Vỏ đao cầm lên, cảm giác vào tay hơi trầm xuống, cây đao này lại có nặng bảy mươi, tám mươi cân! Hắn khoảng chừng nhìn một chút, phát hiện trên vỏ đao điêu khắc một đầu sinh động như thật Hắc Long, tựa như thật cuộn tại toàn bộ trên vỏ đao một dạng, giương nanh múa vuốt, đoạt người tâm phách. Lăng Vân hài lòng gật gật đầu, tay cầm chuôi đao co lại tay, liền đem cây đao kia cho rút ra. Cây đao này không đến dài một mét, thân đao rộng nhất chỗ lại có người thành niên bàn tay rộng lớn, mũi đao sắc bén dị thường, toàn thân đường cong trôi chảy, tạo hình phong cách cổ xưa hào phóng, mà lại, cây đao này rõ ràng là một thanh Hắc Đao! Chuôi đao phong cách cổ xưa mỹ quan, trên chuôi đao hoa văn tựa như Long Lân tinh xảo đẹp mắt, thân đao đen nhánh, trên thân đao rãnh máu hiện lên gợn sóng hình, lộ ra chỉnh thể lạnh lẽo mà túc sát, làm cho người ta cảm thấy lạnh lùng mỹ cảm, còn tản ra từng tia từng tia sát khí. Lăng Vân xem xét liền vui mừng quá đỗi “Liền thiếu một thanh đao tốt!” Lăng Vân lúc này đều không để ý tới khác một cái hộp gỗ, hắn nắm lấy cái kia thanh Hắc Đao liền phi thân ra quan tài, chợt lách người đi vào thạch thất bên tường, vung đao liền hướng trên vách đá chém tới! “Coong!” Một tiếng, sắt thép va chạm, Hắc Đao không tốn sức chút nào liền chém ra cứng rắn vách đá, đơn giản so gọt đậu hũ còn muốn dễ dàng, trong nháy mắt toàn thân chui vào trong. “Ha-Ha, chém sắt như chém bùn a! Quả nhiên là Bảo Đao! Quy ta!” “Đã trên chuôi đao có long lân trạng hoa văn, tựu ngươi Long Lân Bảo Đao đi!” Lăng Vân cười ha ha một tiếng, trực tiếp bỏ đao vào vỏ, không chút do dự thu vào không gian giới chỉ ở trong. “Cái kia trong hộp gỗ sẽ thả lấy cái gì đâu? Không phải là một thanh kiếm a? Nói như vậy, ta liền Tề!” Lăng Vân đắc ý cười hắc hắc, lần nữa nhảy vào quan tài ở trong. Thật đúng là không có vượt quá Lăng Vân dự kiến, khác một cái hộp gỗ bên trong, quả nhiên là lẳng lặng để đó một thanh kiếm, thân kiếm dài ba thước, ba ngón bao quát, trên chuôi kiếm khắc lấy tinh mịn tinh xảo Long Văn, theo vừa rồi Hắc Đao khác biệt, cả thanh kiếm tại quang mang chiếu xạ phía dưới trắng như tuyết loá mắt, hàn quang lấp lóe, chỉ nhìn một chút liền biết sắc bén dị thường. Đáng tiếc duy nhất là, thanh kiếm này không có Vỏ kiếm, Lăng Vân thanh kiếm cầm ở trong tay cầm ngang, phát hiện vào tay cực nhẹ, mà lại thân kiếm tự nhiên uốn lượn thành một cái không lớn đường cong, mũi kiếm run nhè nhẹ. “Đậu phộng, cái này là một thanh nhuyễn kiếm! Chính thích hợp ta Tiểu Vô Tướng kiếm pháp!” Lăng Vân kích động tâm đều rung động, hắn cầm nhuyễn kiếm tiện tay xắn một cái kiếm hoa, chỉ gặp bảo kiếm trong tay tựa như một con ngân long đồng dạng phi vũ. “Ừm, không tệ, cũng cho ngươi đặt tên, ân... Tựu Long Văn Kiếm đi!” Lăng Vân trong lòng tự nhủ lần này thật sự là chuyến đi này không tệ, lần này Nhân Hoàng Bút rốt cục có thể nghỉ ngơi một chút, Nhân Hoàng Bút mới dài đến một xích, tuy nhiên có được Thiên Hạ ranh giới giữa vùng không khí lạnh và vùng không khí ấm, có thể thật sự là quá chói mắt, mà lại Lăng Vân dùng đến cũng rất lợi hại không tiện tay. “Lần này ra ngoài, những Hấp Huyết Biên Bức đó đoán chừng phải tao ương a? Long Lân Đao tăng thêm Long Văn Kiếm, cam đoan để cho các ngươi ngay cả thân thể ta đều tiếp cận không!” Lăng Vân hoàn toàn yên tâm, sau đó vừa nhấc mắt, liền treo lên những này Dạ Minh Châu chủ ý, đây chính là bảo bối a, ở cái này không thấy ánh mặt trời địa phương thật sự là lãng phí, Lăng Vân không bình thường vì chúng nó cảm thấy không đáng. Lăng Vân cẩn thận cảm thụ một chút, cảm thấy cái kia tiểu trong quan tài cũng không có cái gì linh khí lộ ra ngoài, hắn suy nghĩ một chút nói “Chẳng cần biết ngươi là ai, xem ở ngươi đưa tặng Bảo Đao bảo kiếm phân thượng, ta liền bất động ngươi thi thể, tuy nhiên những này Dạ Minh Châu để ở chỗ này thật sự là vô dụng, ta liền cùng một chỗ mang hộ lấy đi a!” Theo trong quan tài thi thể thương lượng giống như nói xong, Lăng Vân cũng không khách khí nữa, trực tiếp đem quan tài bên trong chín mươi chín viên dạ minh châu thu sạch tiến trong không gian giới chỉ, chỉ để lại một khỏa cầm ở trong tay dùng làm chiếu sáng, thân hình nhảy lên liền nhảy ra quan tài. Không có Cương Thi nhảy ra tìm Lăng Vân phiền phức, hắn Vô Kinh Vô Hiểm liền đạt được Long Lân Bảo Đao cùng Long Văn Kiếm, còn làm chín mươi chín khỏa lớn như vậy Dạ Minh Châu, trong lòng thật cao hứng vô pháp nói nói, nhảy ra quan tài về sau, Lăng Vân còn phi thường tốt tâm lại đem này nặng nề vách quan tài đẩy về tại chỗ. Làm xong hết thảy về sau, Lăng Vân kéo lấy Dạ Minh Châu ở thạch thất trung chuyển du một vòng, tỉ mỉ quan sát chung quanh vách đá, phát hiện không còn có bất luận cái gì cửa ngầm loại hình đồ, vật, lúc này mới từ bỏ. Nhìn tới đây chính là một cái phong bế thạch thất, không biết Mộ Chủ người làm sao tìm được nơi này an táng chính mình, tuy nhiên có thể có được dạng này hai đem vũ khí người, tối thiểu là Tiên Thiên Cao Thủ, có thể ở chỗ này mở một cái mộ huyệt, Lăng Vân không thể không biết kỳ quái. “Tiểu Bạch, xem ra chúng ta chỉ có thể lại giết ra ngoài, ngươi còn nhớ rõ cái này thạch thất bên cạnh cái kia hang động không, lần này chúng ta muốn đi vào nơi đó.” Tiểu Bạch có thể cảm giác được Lăng Vân cao hứng, nó nhanh chóng gật gật đầu, hai cái đuôi vung qua vung lại, yêu mị cáo trên mặt vậy mà có thể nhìn ra mỉm cười. Lăng Vân cười hắc hắc nói “Lần này để những Hấp Huyết Biên Bức đó ăn không ôm lấy đi! Xem ta như thế nào đem bọn hắn giết cái té cứt té đái!” Nói xong, Lăng Vân đem Dạ Minh Châu đi lên Y Y trong túi quần một Trang, dùng nó tới làm khoảng cách gần chiếu sáng, sau đó hắn tay trái vừa lật, Long Lân Đao cùng Long Văn Kiếm toàn bộ xuất hiện trên tay, đem Long Văn Kiếm giao cho tay phải, cười nói với Tiểu Bạch “Ngươi chỉ cần theo sát ta là được, chúng ta một đường giết đi qua, cho những cái kia thối Biên Bức đẹp mắt!” Hiện tại có tiện tay vũ khí, Lăng Vân mới vừa rồi bị Biên Bức truy sát hoảng hốt chạy bừa phiền muộn quét sạch, đưa tay liền muốn qua theo cái kia thạch tay cầm. Nhưng vào lúc này, Lăng Vân đột nhiên nghe được thạch thất bên ngoài, vang lên người tiếng kinh hô, sau đó cũng là tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó, dày đặc tiếng súng “Cộc cộc cộc đát...” Vang lên. “Lại có hạ nhân đến nơi đây!” Lăng Vân sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống, dừng lại động tác trên tay. Bên ngoài tiếng bước chân lộn xộn, điên cuồng mà lộn xộn, ngẫu nhiên nương theo lấy kêu thê lương thảm thiết, tiếng súng dày đặc không ngừng, chỉ cần dừng lại một cái, liền lập tức vang lên một tiếng thê lương cùng cực kêu thảm! “Đoán chừng hội toàn bộ chết mất!” Lăng Vân im lặng lắc đầu, căn bản không có ra đi cứu người dự định. Đây là Thiên Khanh bên trong, đã dám hạ đến kiếm tiện nghi, liền muốn có đem sinh tử không để ý giác ngộ, Lăng Vân nhưng không có bảo vệ bọn hắn nghĩa vụ. Không tới 5 phút, bên ngoài hết thảy quy về yên tĩnh, không còn có bất kỳ thanh âm gì. “Hừ...” Lăng Vân lạnh hừ một tiếng, nhấn một cái thạch đầu cái nút mở ra cửa đá, mang theo Tiểu Bạch liền xông ra thạch thất! Convert by ๖ۣۜLand ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà

long hoàn vũ thần